Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

Qúy vị đang nghe Adeste Fideles của John Francis Wade

Nhà thờ Đức Bà tại Dresden











DRESDEN CHÁU VÀ CÔ


 

Nhớ tháng ngày yêu dấu

Cô và cháu

Cùng nhau dạo bước Dresden

Thành phố ngày không nắng không mưa, chỉ rất êm đềm

Hai đứa trẻ quấn chân cùng nhau nhảy nhót

 

Thành phố cổ xưa với nhà thờ Đức Bà từng bị ném bom

Nay kiêu hãnh hồi sinh vẹn nguyên màu sa thạch

Thánh đường Dom nơi giấu trái tim vị vua đa tình Ausgust

Vẫn đập rộn ràng khi thấy bóng phụ nữ đẹp đi qua

Và kia, dòng Elbe muôn đời vẫn ngân nga

Như chưa từng chứng kiến bao thăng trầm mất mát

Chiến tranh đã lùi xa…

Khu hoàng gia Zwinger lại thênh thang tiếng nhạc

Nghệ sĩ vĩ cầm nào đứng một mình dìu dặt tiếng đàn êm

Nơi ngày xưa từng một thời hoàng kim những vũ hội thâu đêm…

 

Và kia, trên bức tường gốm sứ cổ xưa

Các vị lãnh chúa vẫn điềm nhiên oai dũng trên lưng ngựa

Gốm Meissen vẫn kể tiếp cho bao đời sau nữa

Rằng vị lãnh chúa nào từng trị vì tốt xấu ra sao

Khi vó ngựa của ngài đi lên hoa hồng hay dẫm trên tầm gai khắc nghiệt biết bao

 

Dresden vẫn trầm mặc hiên ngang qua thế chiến thứ hai

Tượng Barốc những đứa trẻ vẫn cười khúc khích

Với những chiếc má tròn căng,

những ngấn tay ngấn chân mũm mĩm tròn chắc nịch

Biểu tượng cho sức sống của con người !

Quảng trường nhà hát Semper vẫn nườm nượp bao người

Đến chiêm ngưỡng một trong những quảng trường đẹp nhất

Những cỗ xe vó ngựa dường tất bật

Song song đi với tàu điện trên đường

 

Dạo Dresden giữa ngày tháng bình thường

Không nắng, không mưa, không có gì đặc biệt

Hai đứa trẻ quấn chân đùa mải miết

Chúng nó bây giờ bé như cháu ngày xưa

Hay nhút nhát vụng về vui mừng nép bên cô !

 

(Dresden 15.12.2016, tặng cô Loan – “sảy cha còn chú, sảy mẹ bú dì”)



THU DRESDEN


Mùa thu vàng rực ngời trong nắng

Bóng lá xôn xao đón bước nàng

Áo đỏ em mang hồng dáng ngọc

Thắp lên ngọn lửa lúc thu sang

 

Em ở bên này trời lạnh lắm

Vào thu trời đất chuyển màu mây

Từng cơn gió lạnh lùa đám lá

Rụng xuống hằng bao nhớ nhung đầy !

 

Hà Nội anh đi chiều thu ấy

 Có nhớ hình em trong khói mây ?

Dresden ngày cũ cùng chung bước

 Ấm áp chiều nao tay nắm tay...

 

Mùa thu nước Đức vàng ngơ ngác

Em cùng con dạo bước nơi đây

Rực rỡ trên cao vòm lá hát

 Cuốn nước Elbe sóng vơi đầy

 

Gửi về phương xa ngàn nỗi nhớ

Quê hương khuất bóng cuối chân mây

 Em gửi nắng thu về bên phố

Để thấy lòng thu ngập lá bay...


(Dresden 23.10.2016, tặng chị Linh, anh Lê)


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Dresden ngày 20.12.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004