Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











QUÊ EM


Quê em sông nước hữu tình

Cây đa bến nước ẩn hình quê hương

Đến rồi để phải vấn vương

Gặp rồi để lại nhớ thương mơ mòng


Ngát thơm hương lúa đang đòng

Tung tăng cá lội nức lòng sông xanh

Dịu dàng hương sả hương chanh

Chiều phơi tóc gội trên cành ca dao


Ngọt ngào hơn cả ngọt ngào

Môi cười đã hoá câu chào thơm tho

Mong sao bến sẽ gặp đò

Đậu hoa kết trái câu hò lửng lơ



CÒN QUÊ CÒN HẠT LÚA VÀNG


Đốt đồng bay lỡ hương rơm

Xôn xao tre trúc thổi cơm đầu mùa

Mái đình chúc xuống già nua

Lao xao hoa đại sân chùa…nắng bay


Chuồn kim khâu vá heo may

Áo xôn xao gió ngất ngây đường làng

Lúa về khép lại gian nan

Chừa công xay giã giần sàng cho đêm


Nếp xôi thơm dẻo môi mềm

Canh cua ngọt lịm công em dãi dầu

Vắt từ bùn thẫm đất nâu

Hạt ngô hạt thóc sẫm màu gian nan


Còn quê còn hạt lúa vàng

Hết quê liệu nghĩa xóm làng còn thân

Mẹ ngồi với nỗi bâng khuâng

Lẩy ngô lẩy cả những vân tay mình



ĐƯỜNG MÂY


Xa rừng tiếng ve đứt quãng

Phượng buồn mắt đỏ rưng rưng

Chưa qua hết thời đèn sách

Đường vui chân bước ngập ngừng


Ngày đi trên từng nỗi nhớ

Công thầy áo mẹ cơm cha

Chưa từng phong ba bão tố

Tóc xanh vừa vặn mượt mà


Đầy vơi tiếng chì tiếng bấc

Gà què ăn quẩn cối xay

Cha mẹ mặt tối đầu tắt

Con trời vừa hót vừa bay


Dặn lòng ơn đền đức đáp

Nửa chữ cũng công của thầy

Nửa bát cũng cơm của mẹ

Cho em khôn lớn từng ngày


Chuyên cần đêm đêm đèn sách

Vững lòng mạnh bước đường mây

Phải giữ lấy lề giấy rách

Tung trời chim hót chim bay



GIÓ NỘI HƯƠNG ĐỒNG


Thuyền trăng mắc cạn vào thu

Chưa về đã chạm lời ru mẹ hiền

Đèn trời soi sáng hàng hiên

Bữa ngon chật tiếng cười duyên bạn đồng


Thị thành lương lãnh gạo đong

Tối đèn tắt lửa mặc sông lở bồi

Nghĩa tình lơ lửng mây trôi

Miếng ngon đi trước ngọt bùi theo sau


Nắm tay vượt khó bí bầu

Bìm leo giậu đổ cơ cầu sớt san

Rạ rơm ôm mảnh hồn làng

Củ khoai giáp hạt thơm ngan ngát lòng


Đò chiều úp mặt bến sông

Hân hoan gió nội hương đồng lao xao

Vẫn câu chào hỏi ngọt ngào

Vẫn em yếm thắm môi đào đẹp xinh


Chẳng đâu bằng được quê mình


HOA DÃ QUỲ


Mở lòng ra với từ bi

Dã quỳ ơi…biết có gì đẹp hơn

Thế nhân đâu để trách hờn

Lần theo non núi xanh rờn mà đi


Lửa tâm thắp cánh lưu li

Sáng như không thể có gì sáng hơn

Rực vàng bờ bãi núi non

Phải em ngọn lửa càn khôn thắp trời


Một lòng một dạ cho đời

Dẫu thân cát bụi vẫn ngời đất đai

Đẹp rừng đẹp cả tương lai

Dã quỳ ơi mãi nhớ hoài cao nguyên



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 20.12.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004