Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


















TRUYỀN THUYẾT VỀ CÂY GIÁNG SINH




1. Cây Giáng sinh



Cây Giáng sinh ấy có thật trong đời ta

Cùng bữa tiệc cuối

Với mắt môi


Em chói sáng cùng Giáng sinh

Em trưng bày thật đẹp cho buổi tiệc cuối cùng

Trước khi chúng ta xa nhau mãi


Em tựa như vì sao trong ngàn vì sao lấp lánh

Giữa bầu trời trong veo

Thật ra em đã có những toan tính

Cắt đứt một mối tình


Cây Giáng sinh ấy đã chết.



2. Huyền thoại cây Giáng sinh ấy



Bốn ngày sau đó cây Giáng sinh ấy sống lại

Có buổi tiệc mừng với những tông đồ cùng bạn hữu

Rượu đỏ và bánh

Từ đó không có cảnh chia ly

Tình yêu như vì thiên sứ và nàng tiên

Huyền diệu biết bao giữa chúng ta

Có một vì sao lấp lánh

Bầu trời trong và xanh


Chúc mừng cuộc tình của chúng ta

Bớt phần cay đắng.


(2008)



Đoạn hai của bài Hồi tưởng



Truyền thuyết anh là loài thanh xà

Bò đi tìm hoài một thứ hạnh phúc

Biết là ảo tưởng nhưng vẫn kiếm tìm

Cho đến khi lột xác và chết


Em là nàng tiên hãy cho anh phép lạ đi

Anh có đôi cánh và đi tìm em

Biển, núi, sa mạc, và trên tầng khí quyển

Miễn được thấy em, dẫu biết lúc đó em là loài dã tràng


Anh sẽ đến và hỏi có phải em là người thuở đó không

Thời anh theo em lẽo đẽo qua mấy con đường

Kể cả những lúc anh đi lui đi tới

dưới những cột đèn đường

Miễn được thấy em thoáng qua trên khung cửa sổ


Bây giờ mấy mươi năm sau anh đã già

Anh tham lam muốn được sống và được yêu

như thuở trước

Và vẫn cứ yêu em với tình yêu tươi rói

Cho đến khi em vuột mất anh lần cuối


Anh cũng liều mạng với em đây

Đời người ngắn ngủi, khó kiếm ra được người như thế

Anh cũng không đủ hơi sức đợi em ở kiếp sau

Anh chỉ ước mơ được cùng em trở lại Huế


Anh cũng không nói nhiều khi đi bên em

Anh ngắt tặng em một nhánh hải đường

Màu đỏ ối như dòng máu chảy muộn màng nơi anh

Để tạ lỗi với em một thời vụng dại


Chúng ta sẽ sống trong mảnh vườn đó cho đến chết.



Dư vị



Khi những trái đắng đã nuốt vào cổ họng

Những dư vị của một mùa chia xa

Sân ga không còn người lui tới

Đèn đã tắt

Đường phố vắng hoe

Những người quét đường vừa bắt đầu ra đường dọn dẹp

Là con tim anh nhói đau


Biệt ly nào mà không buồn

Xa nhau vĩnh viễn như thế là đoạn tuyệt rồi

Anh không có lý do nào trở về căn nhà đó

Ai ngửi mùi hương bay nồng em lưu lại đó

Trang thờ hương khói cũng đã lạnh

Anh sẽ thăm nấm mồ của con kiến và cánh mai khô

Hải đường buồn biết mấy

Ai ngắm chiếc áo lụa vàng, và kính vạn hoa

Tất cả đã được dẹp bỏ

Không ai viếng thăm

Tình đã chết



Đời người chất chồng những éo le

Biệt ly cũng là chuyện thường tình

Định mệnh vốn cay nghiệt

Nhưng sao nghe cay đắng vậy


Mùa xuân sẽ tàn như chúng ta

Cánh hoa thược dược buồn biết mấy

Vầng trăng xưa khuất ở phía xa

Buổi tiệc cùng những ngọn đèn cầy cũng đã tắt

Kể cả tiếng hát


Sự nhớ nhung làm cháy con tim

Hủy diệt như đống tro tàn trong cổ mộ

Tiếng hú ghê rợn của những bóng ma

Tiếng kèn ai trỗi trong đêm khuya

Khúc biệt ly ấy ngân nga rất buồn

Báo hiệu từ nay mình vĩnh biệt rồi

Đó là dư vị đắng cay của cuộc tình tan.


(Feb,2/09)



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 18.12.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004