Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














BÊN NGOÀI CÁNH CỬA


Rồi cũng như những buổi mai còn lại trong đời

Dẫu mưa nắng em cũng đến ngồi chỗ cũ

Ly cà phê đắng cho một ngày cũng đủ

Biển vẫn dạt dào vỗ sóng quanh em.


Đà nẵng của những ngày tháng đó dịu êm

Những hạt cát vẫn vô tình làm xót lòng biển lớn

Những va vấp trong đời dẫu làm em đau đớn

Cũng không bằng ngày tháng đó không anh.


Đối với biển đời, thuyền quá mong manh

Có những bến bờ không bao giờ đến được

Cánh buồm mở gọi nỗi buồn phía trước

Quay quắt trong lòng biển rộng biết bao nhiêu!


Dẫu thế nào vẫn gọi: một lần yêu

Còn lại một người với vòng tay hoang hoải trống

Cửa số phận mở một lần rồi chợt đóng

Có kẻ đứng bên đời mãi gọi: “ Vừng ơi!... “.


*” Vừng ơi! Mở ra “ : Câu gọi cửa trong truyện thần thoại.


BIỂN CÓ BAO GIỜ VƠI ĐÂU


Biển có bao giờ vơi đâu, em vẫn biết

Bởi các dòng sông đâu chảy ngược về nguồn

Nhưng thế gian nầy vẫn còn bao điều nghịch lý

Dẫu ngang trái bao nhiêu cũng phải gọi: Lẽ thường!


Đứng ở cuối đường mơ một miền chưa đến

Đường dẫu dài bao nhiêu cũng có lúc tận cùng

Xin chắp cánh thiên di qua nghìn dặm

Để thấy -một lần- đơn lẻ giữa không trung.


Cánh đồng sau mùa gặt nằm trơ gốc rạ

Tiếng tiêu buồn hoang hoải chiều cô thôn

Con bê nhỏ nghiêng tai chừng ngơ ngác

Đợi tiếng chuông chùa để xác định hoàng hôn.


Sẽ có một ngày bình yên như thế

Để cánh chim bay về phía cuối mùa đông

Biển có bao giờ vơi đâu em vẫn biết

Nhưng hạnh phúc bao lần có cũng như không.


Không phải con thuyền nào cũng mơ về bến




cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 15.12.2016

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004