Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


















Cờ Tổ quốc ở Trường Sa


Biết mấy tự hào khi nhìn cờ Tổ quốc

Phơi phới bay trên nóc Trường Sa

Biết mấy tự hào theo người đi trước

Giữ vẹn nguyên bờ cõi nước nhà


Hồn quê dậy theo tiếng gà đánh thức

Nghe buốt lòng thời mở cõi cha ông

Máu đổ xương phơi nên hình hài Tổ quốc

Bốn nghìn năm một dải Lạc Hồng


Chắn sóng giữ bờ cây hoá tường hoá luỹ

Bão tố chùng trước gan góc phong ba

Nghe tha thiết từ câu hò mái đẩy

Đêm chài vui bát ngát trăng ngà


Hàng me trỗi khúc ve ngân dìu dặt

Thao thức cởi lòng ửng quả bàng vuông

Vườn nhà lính thèm mùa gieo gặt

Đất nên hoa đá cũng nên mầm


Liên khúc chào mời ngày đêm sóng gọi

Biển đảo thân yêu như nghĩa xóm tình làng

Mãi tiếp sức cho trường xuân nguồn cội

Chí trai hùng chi sá nguy nan


Biết mấy tự hào khi nhìn cờ Tổ quốc

Phơi phới bay trên nóc Trường Sa

Biết mấy tự hào tài trai nghiệp nước

Mãi vẹn nguyên bờ cõi sơn hà


Anh về rồi biển sẽ ra sao


Anh về rồi biển sẽ ra sao

Tay lưới tay chài mình cha cáng đáng

Biển dầu dãi nhưng nghĩa tình sâu nặng

Hạt muối cắn đôi cũng ăm ắp ngọt bùi


Bên em rồi ắt mẹ hẳn vui

Đồng trũng đồng sâu thêm người chu tất

Đất cằn cỗi hoá bờ xuôi ruộng mật

Giọt mồ hôi sẽ nên nghĩa nên nghì

Anh về rồi đồng đội tính suy

Thiếu lửa tuần tra

Thiếu uy đạn pháo

Thiếu lưng ấm những đêm mưa bão

Vai kề vai nhắm thẳng quân thù


Có lẽ nào sao lặn phía âm u

Khi nước gọi

Khi biển cần trai trẻ

Sẽ vất vả hơn em và mẹ

Bão tố qua ta làm lại từ đầu


Đời vẫn còn dài lắm phía sau

Theo bước ông cha giữ linh hồn cho biển

Nối nghiệp anh con sẽ thành lính chiến

Tứ đại đồng đường lính biển mấy ai


Cắm đảo


Điệp trùng tuổi xuân cắm đảo

Nặng lòng nghĩa nước tình quê

Thương đảo dập dồn giông tố

Nhớ quê chưa một lần về


Ngày vắt qua thung qua núi

Đá nâu lợp mái nhà binh

Hầm hào chắn che lòng tối

Đảo xa đã hoá nghĩa tình


Anh mang hồn quê cắm đảo

Vườn xanh ngăn ngắt rau dưa

Cá tôm ấm lòng cơm cháo

Tương cà thơm sáng sang trưa


Bếp hồng đun mưa đun nắng

Đảo xa khát vối khát trà

Đất lành gừng cay muối mặn

Cây tình sẽ trái sẽ hoa


Quê hương


Nặng tình bến nước con đê

Hân hoan cây lúa trả quê mùa màng

Xôn xao gồng gánh thúng quang

Tiếng cười qua khỏi cổng làng còn nghe


Đường xanh rười rượi bóng tre

Thềm sông lửa lựu lập loè phun hoa

Đồng dao bước xuống vườn cà

Nhớ quê hoa gạo tháng ba tìm về


Đầy mâm sung túc no nê

Sả non áp chảo rủ rê ếch đồng

Gà nằm cho đất bó lông

Cá ôm bọc trứng hả lòng cải canh


Hữu duyên tình tự nhiên thành

Vô duyên cầm lửa chạy quanh bóng mình

Cây đa bến nước sân đình

Từ qua tần tảo nên hình quê hương


Rao bán mặt trời


Tôi có những mặt trời rao bán

Mặt trời cha là ngôi sao sáng

Hùng tinh


Mặt trời tôi ảo diệu vô hình

Lỗ đen kỳ vĩ

Đã tiếng tăm từ vô chung vô thỉ

Thiên binh


Mặt trời em lém lỉnh đẹp xinh

Đổi dạ thay lòng lung linh nhấp nháy

Trừ gan ruột rút ra ngần ấy

Kiên trinh


Mặt trời mẹ son sắt nghĩa tình

Khép cửa đợi chờ nên thành le lói

Sáng như ngọc mà đành u tối

Vọng phu


Mặt trời anh dầu dãi chinh phu

Trấn giữ biên cương

Yên sơn tĩnh hải

Mất đất để thanh bình

Độc cô cầu bại

Xót xa


Mặt trời chị sang giàu lộng lẫy kiêu sa

Hung dữ như chằn như quan trần thế

Nhưng là tiên trong câu chuyện kể

Vô phương


Cả dải ngân hà là dòng họ bà con

Rút ruột quốc gia

Tham ô hủ hoá

Thâu tóm lợi quyền

Ân quên oán trả

Đắng cay


Ngất trời giàu sang cũng có lúc trắng tay

Ác lai ác báo

Chết chẳng đất chôn mặc bầy con cháu

Yên lành nghĩa trang quốc gia


Công thầy biển rộng bao la


Lâu rồi trở lại trường xưa

Hàng cây phượng vĩ vẫn chưa lên già

Vẫn vui vắt lửa lòng ra

Kết lên tà áo thành hoa học trò


Thơm lời thơm cả ước mơ

Đẹp lòng đẹp cả câu thơ chưa thành

Bảng đen phấn trắng đầu xanh

Ơn thầy dạy dỗ mới thành mai sau


Mục hoai để ngọt bí bầu

Cơm ngon xôi dẻo công đầu rạ rơm

Nát trầm để được hương thơm

Nên cây sao nỡ quên ơn gieo trồng


Đời người có đó mà không

Có chăng là những tấm lòng xưa sau

Năm cung một khúc đàn đau

Trách ai chẳng nhớ về câu thầy trò


Gió ơi đừng đứng một mình


Gió ơi đừng đứng một mình

Mẹ còn vất vả mưu sinh ngày ngày

Mồ hôi xát muối mắt cay

Gió đang mơ tưởng đâu hay trưa nồng


Quạt làm sao hết bụi hồng

Mo cau chưa đủ mát lòng mo cau

Nghèo ăn vào cả mai sau

Nợ nằm cuối hạ gối đầu sang xuân


Tháng ba còn rét nàng Bân

Lúa còn con gái còn chân lấm bùn

Đã khom cho tới lưng còng

Hết đâu bĩ cực mà hòng cam lai


Rừng còn xanh ngút thời trai

Cỏ kia đã rác đã hoai mục rồi

Đi đi đừng đứng gió ơi

Gió từ tay gió mẹ thôi nực nồng


Không nhớ ai em vẫn cứ về


Không nhớ ai em vẫn cứ về

Nghìn trùng chi đó mà sơn khê

Ân tình không trọn đâu ai trách

Không nhớ ai em vẫn cứ về


Chẳng phải vì em chẳng phải anh

Hoa kia còn thức đợi trên cành

Tình kia còn thắm màu nhung nhớ

Chi vội phai mờ lúc tóc xanh


Bay bổng cánh diều theo ước mơ

Một chiều ánh mắt đã thành thơ

Bắc cầu hò hẹn trao ân ái

Canh ngọt cơm lành như ước mơ


Mưa nắng đâu ai trách cứ trời

Sông kia còn có lúc đầy vơi

Mặn muối cay gừng còn đậm nhạt

Mưa nắng đâu ai trách cứ trời


Không nhớ ai em vẫn cứ về

Nghìn trùng chi đó mà sơn khê

Ân tình không trọn đâu ai trách

Không nhớ ai em vẫn cứ về


Chị tôi


Vơi đầy hai thúng nước non

Gánh về gánh cả chồng con nợ nần

Chị như trái cóc trái bần

Chát chua mà ngọt trăm lần hơn yêu


Năm dài tháng rộng chắt chiu

Thoả lòng tần tảo thơm niêu cơm đầy

Lửng lon lúa mót mắt cay

Ghét ganh với Phật ngàn tay dư thừa


Đồng chiều rụng trắng hoa mưa

Xót chim gọi bạn cuối mùa nỉ non

Tả tơi áo váy cho tròn

Tri âm tri kỷ sắt son ấm nồng


Thơm rơm nhờ khói đốt đồng

Keo sơn bởi đã hết lòng vì nhau

Tình yêu như chỉ kim khâu

Càng chăm may vá càng sâu nghĩa tình


Hai anh em


Không cùng chung một chiến trường

Không đi chung một con đường vinh quang

Đứa dưới biển đứa trên ngàn

Dặm trường trong đục lo toan riêng mình


Cũng chung màu áo nhà binh

Ba lô tăng võng hành trình ngược xuôi

Cũng canh biển

Cũng giữ trời

Nguy nan đối mặt vẫn cười ngây ngô


Phong sương ngang dọc hải hồ

Chông trừng mắt cướp bẫy xô giặc thù

Xanh rừng vững hoá chiến khu

Bạc đầu biển vẫn khoẻ như bao đời


Mây đâu che hết bầu trời

Gió đâu thổi bạt nổi đời nắng sương

Ngôi sao trên mũ chỉ đường

Đêm che mắt giặc ngày nương hầm hào


Hẹn không về phép cùng nhau

Để cha mẹ chẳng phải lâu đợi chờ

Mai đi về đến bến bờ

Giương cao tay súng tay cờ chào nhau


Người chèo đò


Trải lòng lên trang giáo án

Gác đi bao nỗi ưu phiền

Vui cùng bảng đen phấn trắng

Thầy siêng trò cũng phải siêng


Như người đưa đò sang sông

Nắng mưa dãi dầu đâu quản

Biết nơi nào sâu nào cạn

Vững tin lèo lái chống chèo


Trường lớp có thể còn nghèo

Nhưng quyết không nghèo tri thức

Thầy gieo cho trò hái gặt

Văn chương chữ nghĩa được mùa


Mai trò như chim rời tổ

Rộng trời phỉ chí bay xa

Có nhớ trường xưa thầy cũ

Ngày ngày với chuyến đò qua


Gửi em


Gửi em tươi trẻ con đò

Chiều duyên dáng chở câu hò sang sông

Đò đầy những nhớ những mong

Thu vào vườn lạ trống không đêm tình


Gửi em đôi sớm bình minh

Soi lên lòng dạ thấy hình nước non

Nhớ thương qua lối mỏi mòn

Bóng chim tăm cá vẫn còn vói theo


Gửi em dầm sào chống chèo

Băng qua sa sẩy đói nghèo giòn thêm

Khung ngày phơi nõn áo đêm

Gian nan lam lũ vẫn êm ấm đời


Gửi em câu hát lý lơi

Trăng say mây nước để rơi bóng mình

Dở dang uống cả cuộc tình

Cố đi không hết hành trình cô đơn


Gửi em đôi cánh yêu thương

Khi vui nó đậu khi buồn nó bay

Nhăn nheo đậu lại bàn tay

Kim luồn em giữ xỏ dây anh cầm



Tổ quốc


Tổ quốc còn trong giọt nước sông quê

Gạn đục khơi trong cho mùa màng thêm thắm

Chia ngọt sẻ bùi để miền miền no ấm

Hạt phù sa sẽ hoá những công trình


Tổ quốc còn trong cây lúa ngát xanh

Qua dầu dãi nắng mưa đã nên làng nên xóm

Trường lớp rộng theo tuổi đời khôn lớn

Ánh dương hồng soi sáng xưa sau


Tổ quốc lung linh trong giọt đàn bầu

Thấm đẫm tâm tư câu hò ví dặm

Yêu ngập lòng rừng sâu núi thẳm

Đợi chờ héo một đời thương


Tổ quốc còn trong dầu dãi nắng sương

Cháo bẹ rau măng tay cày tay kiếm

Đường vinh quang dời non lấp biển

Trăm triệu cuộc đời một lối đi chung


Tổ quốc thắm tươi dòng máu Tiên Rồng

Sáng rực màu cờ

Sáng trưng hồn nước

Đi đến mai sau dập dồn chân bước

Sắn núi rau rừng thương quá thuở cha ông




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 15.12.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004