Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















NGẪU NHIÊN MÀ THÀNH


Ta là vị khách không mời của tiếng sếu kêu khuya

Tiếng sếu đã mất hút trong thinh không

Còn ta thì ngồi đây một mình với vầng trăng tà

Nhìn xuống Vịnh Hạ Long mà hỏi

Ngươi đang bị lấp dần, 100 năm sau liệu có còn không?

Sương bỗng phủ mờ những dáng núi xa

Ánh trăng đã chết trên ngọn cây xà cừ

Thành quách 100 năm cũ, bây giờ có còn gì đâu

Một nhành lau trắng hoang vu cũng bị nhổ đi rồi

Tiếng sếu kêu khuya ơi

Em đã ở phương nào

Ta không sao ngủ được
Vẫn một mình ngồi đây

Lòng ta đầy gió

Xao xác những ngôi sao rụng…



MÙA THU


Ngô đồng nhất diệp lạc

Thiên hạ cộng bi thu… (*)

Đường thi


Cây cứ lặng im mà trút lá

Trút như tuột hết cả thể xác

Trút như rũ hết cả linh hồn…

Chỉ còn cành khô như những khúc xương trơ trọi khẳng khiu

Run rẩy trong gió lạnh buốt…

Cây ơi

Có nỗi niềm chi đây

Giữa đất trời vô cảm

Em không nói được cùng ai

Cứ tự dày vò mình…

Chao ôi

Ai nói được vì sao cây trút nhiều lá thế

Ai nói được vì sao cây trút nhiều lá thế…


Chẳng hiểu sao mùa thu

Cứ làm tôi như mất một cái gì…


Bắc Kinh cuối 2013

------------------------

(*) Ngô đồng một lá rụng

Dưới trời đều buồn thu…

( Dịch Thơ Đường)


ANH BIẾT


Em đẹp quá khiến lòng anh khiếp sợ

Giông bão ẩn đâu trong nụ cười hiền

Nếu yêu em, anh biết mình sẽ mất

Cái quí nhất của đời anh là sự bình yên…

2014


NGÀY TÔI SỐNG SAO MÀ LẠ VẬY?



Ngày tôi sống sao mà lạ vậy

Các giáo sư tiến sĩ đi đâu

Để cháu học sinh lớp 11 ra đồng

Chế máy cho nông dân sản xuất


Ngày tôi sống sao mà lạ vậy

Suy thoái cũng tự hào, nghèo đói cũng khoa trương

Tên giết người luôn nói điều nhân ái

Kẻ tàn phá thiên nhiên đi bảo vệ môi trường


Ngày tôi sống sao mà lạ vậy

Người tiêu diệt sự bất công lại lập lại sự bất công

Chân lí thời nay và đạo lí cha ông

Tất cả đều đo bằng giá trị đồng tiền


Ngày tôi sống sao mà lạ vậy

Đường ngắn nhất là từ bữa ăn đến nghĩa trang

Đường dài nhất là từ lời nói đến việc làm

Đến bao giờ mới đảo ngược được điều ấy


Ngày tôi sống sao mà lạ vậy ? …



THÓI ĐỜI


Thấy bao điều ngang trái

Tôi thưa với cấp trên

Người ta bảo tôi liền

Ông là người không tốt!...


Bây giờ tôi kệ tuốt

Chỉ mỉm cười lặng im

Người ta bảo tôi liền

Ông bi giờ mới tốt!...



NGHĨ NGUYỄN DU NGHĨ…


Cổ kim hận sự thiên nan vấn

( Nỗi hận xưa nay, khó hỏi trời)

NGUYỄN DU


Khó hỏi trời, thì hãy hỏi thời gian

Dù thời gian, chẳng bao giờ nói thật

Nhưng không hỏi thời gian, thì biết hỏi ai…


Khó tin trời, thì hãy tin thời gian

Dù thời gian, cũng chả bao giờ công bằng

Nhưng không tin vào thời gian, thì còn biết tin ai…



NGÀY VUI


Chiều sang hàng xóm vay

Hàng xóm cũng không còn gạo

Tối uống nước chè tươi

Ngồi xem pháo hoa bắn lên đầy trời…



LÀM SAO BIẾT ĐƯỢC


Em ơi,

Làm sao biết được kiếp sau, em sẽ là gì ?

Là giọt mưa mong manh bay ngang trời kia chăng ?

Là con chim nhỏ hót ríu ran trên cành cây kia chăng ?

Là bông hoa dại nở vu vơ cuối góc vườn kia chăng ?...


Em ơi,

Làm sao biết được kiếp sau, anh sẽ là gì ?

Là tảng đá tím đứng lẻ loi bên đường kia chăng ?

Là dòng sông đục, chảy khôn nguôi sau cơn mưa kia chăng ?

Là dáng núi xa, giấu vẻ mặt buồn trong khăn mây kia chăng ? …


Em ơi,

Làm sao biết được ta còn kiếp sau ?

Làm sao biết được ta còn thấy nhau ?

Làm sao biết được nỗi buồn qua mau ?

Làm sao biết được tim mình không đau ?…



VÃNG CẢNH CHÙA, GHI LẠI


Sư luôn bận đi họp

Nên chùa vắng thế này

Sân trước, hồng băng đỏ

Vườn sau, vàng lá bay


Trong chùa, Bụt ngẫm nghĩ

Biết đâu miền chân tông?

Dưới chân, hòm công đức

Khóa đến ba khóa đồng…


Hỏi tiểu, tiểu chỉ “ Dạ”

Rồi cúi mặt đứng im

Quanh chùa, lúa đang hạn

Đất nứt nhiều chân chim…



EM CÓ HIỂU VÌ SAO



Có lẽ vì vành trăng non mong manh dịu êm

Tỏa ánh mơ hồ trên cành cây cao…

Em có hiểu vì sao

Mà ta nhớ thương nhau đến tận bây giờ…


Có lẽ vì hơi thu lạnh lùng luồn qua áo em

Cái hơi thu nâng vòm đêm lên cao…

Em có hiểu vì sao

Mà ta nhớ thương nhau đến tận bây giờ…


Có lẽ vì tiếng sếu kêu khuya, một tiếng thôi, vu vơ trên thẳm xanh

Không khí chia li nhuốm đầy trời cao

Em có hiểu vì sao

Mà ta nhớ thương nhau đến tận bây giờ…


2015



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 11.12.2016.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004