Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


















PHAN THÀNH MINH

Hoàng Sa không xa


Hoàng Sa liền với Trường Sa

Máu xương hồn cốt ông cha đắp bồi

Xương dâu thịt sét ” thay người

Khao lề thế lính ”cao vời đức tâm


Nặng ơn nghĩa bốn trăm năm

Một canh bão tố dài thăm thẳm dài

Bao người đã gửi thời trai

Hồn nương mộ gió ai hoài tóc tang


Hoá thân thành hạt cát vàng

Đắp bồi chân đảo vững An Vĩnh nghèo

Một mình mẹ với gieo neo

Tỏi thơm không thoả vài eo đất cằn


Người đi hoá biển hoá rừng

Người chờ cúi mặt gập lưng đi lùi

Hạt lúa thấm đẫm mồ hôi

Bát cơm đầy ắp mẹ ơi…nỗi niềm


Hoàng Sa đã hoá thành tim

Đã thương sao phải im lìm thương ơi

Đã xinh đã đẹp tuyệt vời

Một Phú Lâm bao kiếp người Lý Sơn


Trải lỏng ra với nước mây


Lên rừng hỏi nắng hỏi mưa

Hỏi cây thanh quế sao chưa lấy chồng

Ế từ cấm chợ ngăn sông

Cởi ra không được đành tròng vào lưng


Lươn om o ép chuối rừng

Chát cay mặn ngọt đã từng cho nhau

Lá lồm bó chiếu chôn trâu

Ngác ngơ cơm mẻ làm dâu không chồng


Rét dai lúa chẳng bói đòng

Quạt mo não ruột gió rông ngoài thềm

Khuyết tròn chung thuỷ với đêm

Già trăng lụ khụ môi mềm khát khao


Bắc cầu phây-búc thăm nhau

Rừng xanh biển biếc nên màu thi thơ

Không dưng được đợi được chờ

Không dưng đò cập bến bờ mưa mây


Chiều trời xuống núi còn say

Tóc tai mặt mũi đỏ gay màu hèm

Tay cầm bầu rượu nắm nem

Mải vui quên hết lời em dặn dò ”


Về đồng với mẹ ta thôi


Đi sao hết bốn phương trời

Về nương bóng mẹ hót lời từ quy

Hiếu trung nên nghĩa nên nghì

Ao liền ruộng cả khó chi sang giàu


Ấm trà đựng mấy mùa ngâu

Sới cày vắt vẻo lưng trâu gọi mùa

Nắng nung toé lửa đồng trưa

Hàm bừa rệu rạo vẫn chưa lên già


Đồng gần ngóng đợi đồng xa

Gồng gân mắt nổ đóm hoa tối mù

Ruộng nghèo chia khoảnh chia khu

Không liền chân mạ chẳng vu vạ lời


Ao khô phơi đáy nhìn trời

Cá tôm hoá kiếp về ngồi mâm cao

Đổi đời ruộng trũng đồng sâu

Áo quê cũng giống như màu áo ai


Mẹ ơi trong tiếng thở dài

Là những mơ ước đứng ngoài tầm tay

Chỉ mong rương thóc luôn đầy

Mẹ vui là dạ lòng này mới vui


Chợ làng


Chợ làng lổn ngổn thúng quang

Líu lo chào hỏi

Rộn ràng câu rao

Ngát hương đồng nội ngọt ngào

Chưa tang tảng sáng đã lao xao người


Chợ làng giòn rụm rau tươi

Thừa câu nhân ngãi

Thiếu lời đẩy đưa

Bốn mùa dầu dãi nắng mưa

Cá tôm đợi mẹ hờn trưa trách chiều


Bước qua từng ngưỡng đói nghèo

Cải dưa khát mắm

Đậu đèo khát tương

Người đi từ buổi gió sương

Hồn quê rười rượi nhớ thương chợ làng


Bão tố & cánh buồm


Những cánh buồm luôn nghĩ về biển cả

Những dòng sông luôn mơ đến chân trời

Vất vả tảo tần nguy nan chi sá

Kỳ vọng gì mà lặn lội cánh buồm ơi


Bốn nghìn năm máu đổ xương phơi

Biển chưa yên nên lòng thuyền vẫn sóng

Mắc nỗi buồn lên bầu trời cao rộng

Sao chỉ đường đã lặn phía âm u


Máu mồ hôi đổi con nục con thu

Ăn của trời cũng dầm dề nước mắt

Khó xoay trở bởi bốn bề gió ngược

Trăng đầy thuyền thêm ấm ức câu thơ


Bao la biển trời không sánh một ước mơ

Thuyền đầy cá và tình quê ngập bến

Không biết cách để thanh bình tìm đến

Máu vẫn loang trên biển tổ quốc mình


Đêm vẫn dài ngày chỉ chốc bình minh

Lời chưa buộc bởi sức đâu để thắt

Cứ lầm lũi suốt đời đi và nhặt

Cứ lặng thầm đo đếm mọi nông sâu


Ngùn ngụt mây đen sấm chớp trên đầu

Thương biển quá nhưng biết làm sao với

Bão cuồng nộ bởi lòng đầy dấu hỏi

Thuyền đợi thuyền chi ở phía chân mây


Biết thì đã muộn


Thật thà ăn cháo

Lếu láo ăn cơm

Yếu giỏi võ mồm

Mạnh loè cơ bắp


To trò to cặp

Chữ nghĩa nặng mang

Chất lượng bàng quan

Lắm mưu nhiều kế


Cá rô kho khế

Chin-su, Nam Ngư

Tôm thịt chín nhừ

Ngon vị công nghiệp


Thơm như xôi nếp

Cơm gạo đầu mùa

Tương cà rau dưa

Sống lâu trăm tuổi


Cũng từ mắm muối

Cũng từ cá canh

Độc hại dân lành

Tội tày diệt chủng


Cần một tấm lòng


Người cần nhau để mà thương

Bí bầu khác vị khác hương vẫn là

Chung giàn kết quả đơm hoa

Tựa nương đùm bọc bước qua cuộc đời


Ghét thương cũng bởi do lời

Gió đâu mãi thổi rỗng trời mà kiêu

Hết lòng hết dạ mến yêu

Đừng im như phỗng ngồi vêu sân chùa


Chung tay chan khát hạn mùa

Vào ngòi ra bể thắng thua chẳng là

Hay gì cưỡi ngựa xem hoa

Đẹp gì cau sáu bổ ra làm mười


Đồng chua nước mặn đổi đời

Từ qua san sẻ xin người biết cho

Thương em thương cả câu hò

Thương đầy lồng ngực thương no cả lòng


Thiếu gì đang có thành không

Cùng đường ăn vạ sư ông giữ từ

Hiu hiu tự đắc chân như

Mặt dày mày dạn mới thư thái lòng


Giáp mùa cũng mượn cũng đong

Mới hay đời phải sống trong cuộc đời


Vô chung


Khòm lưng đội đá vá trời

Ghét thêm chi nữa hỡi người trần gian

Giàu không còn chỗ lo toan

Bát cơm tự tứ hàm oan nỗi niềm


Người nhìn nhau để lặng im

Chung ô chung lọng khó tìm người dưng

Vần xoay vũ trụ không ngừng

Đói nghèo bỗng chốc cưỡi lưng đói nghèo



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 28.11.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004