Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















MÙA THU


Cây cứ lặng im mà trút lá

Trút như tuột hết cả thể xác

Trút như rũ hết cả linh hồn…

Chỉ còn cành khô như những khúc xương trơ trọi khẳng khiu

Run rẩy trong gió lạnh buốt…

Cây ơi

Có nỗi niềm chi đây

Giữa đất trời vô cảm

Em không nói được cùng ai

Cứ tự dày vò mình…

Chao ôi

Ai nói được vì sao cây trút nhiều lá thế

Ai nói được vì sao cây trút nhiều lá thế…



Chẳng hiểu sao mùa thu

Cứ làm tôi như mất một cái gì…



ANH BIẾT


Em đẹp quá khiến lòng anh khiếp sợ

Giông bão ẩn đâu trong nụ cười hiền

Nếu yêu em, anh biết mình sẽ mất

Cái quí nhất của đời anh là sự bình yên…



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 14.11.2016.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004