Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















ĐẤT MŨI


Hạt mưa li ti, lao vào rát mặt

Gió ù tai, phải nói bằng tay

Sông Cửa Lớn, xuồng chồm như ngựa trận

Đồn biên phòng, đỏ một sắc cờ bay


Tôi nâng giọt phù sa vạn dặm

Phiêu bạt ngàn năm trong kinh rạch mỡ màu

Để một thoáng, đất trời mộng ảo

Sinh thành cho Tổ Quốc

MŨI CÀ MAU


Bao căn lều buộc ngang rừng ẩm ướt

Những chiếc ghe vượt mưa bão bời bời

Cây đước sống, choãi toàn thân giữ đất

Chết nhô lên phơi xương trắng như người


Sóng biển đỏ ngầu, ngổn ngang, hoang dại

Cuồn cuộn táp vào tôi, khi tôi đứng dầm chân

như cây đước cuối cùng

Chợt thấy người xưa, giành lại giang sơn trên yên ngựa

Cuối trời, dựng kiếm, nhớ Thăng Long...

Mũi Cà Mau
13h30 ngày 1 - 11 - 1999


CẢM ƠN CỎ


Ngọn cỏ nhỏ nhoi, hoa nở vàng lấm tấm

Đã đến chót Mũi Cà Mau không biết bao giờ

Muôn dặm biển Đông sóng búa chồm quằn quại

Đạp điên khùng vào rễ cỏ mỏng như tơ...


Rễ bật, thân trôi, nhánh tướp và hoa rụng

Hoa dạt quanh mùn lá, nảy mầm xanh

Mầm nhỏ xíu vật vờ, huơ chân tìm điểm tựa

Sống hết đời vẫn không hết mong manh


Cây đước chết rồi cây mắm chết

Ôm phù sa từng giọt thắm hồng cầu

Cỏ chợt mọc và chìm dưới nước mặn

Thoi thóp ngoi trong sóng giật nát nhàu


Có cỏ có nghĩa là có đất

Đất ngọt dần giữa biển mặn mênh mông

Và ngọn cỏ âm thầm mang số phận

Những người từng mở cõi, giữ non sông...


Ngọn cỏ bị lãng quên, bơ vơ cuối chân trời

Bền bỉ sống để mở ra sự sống

Đất đang sinh, lấn từng vòng biển rộng

Cũng bắt đầu từ ngọn cỏ này thôi.


Ngọn cỏ long đong, dầu dãi, nhỏ nhoi

Điềm tĩnh đối đầu với muối và bão

Để sau cỏ, bát ngát một bán đảo

Như lưỡi cày khổng lồ xuyên qua đại dương...


Đến mỏm đất cuối cùng của mọi quê hương

Tôi thành kính cúi thấp đầu trước CỎ

Cỏ vẫn bao dung và dịu dàng và bé nhỏ

Và vô danh trong muôn cõi vu vơ...



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 24.10.2016.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004