Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















NHỚ NGƯỜI VIỄN XỨ



Bỗng dưng lại nhớ đến người

Lệ rơi ướt đẫm cả mười ngón tay

Mắt nhìn những áng mây bay

Chỗ kia tụ lại, nơi này thì tan

Nước non còn lắm đoạn trường

Mình còn khắc khoải tấn tuồng biệt ly

Bao người khóc lúc ra đi

Còn tôi ở lại khắc ghi chuyện đời

Nước nổi trôi, thân nổi trôi

Phận người bất hạnh, chuyện đời thương đau

Dòng đời ai có qua cầu

Nhớ người viễn xứ, đêm thâu nguyện cầu

Tôi nay tóc đã bạc mầu

Bốn mươi năm lẻ xa nhau còn gì

Ngày đi không có biệt ly

Lối đi thì có đường về thì không

Bao năm tôi khóc trong lòng

Hôm nay tôi khóc lệ ròng ướt tay

Người còn đó tôi còn đây

Còn đây một kiếp đắng cay ngậm ngùi

Đường đời hai ngả hai nơi

Sống trong kiếp nạn phận người long đong

Nhớ người tôi để trong lòng

Năm cùng tháng tận, chờ mong người về


2016



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 20.10.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004