Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













NƯỚC Ở GÒ MÂY

Xóm thợ chúng tôi dùng nước Gò Mây
Chỉ hai ngày mưa lòng giếng tràn đầy
Ánh mắt bạn bè đắm say hạnh phúc
Mặt nước mặt người cách mấy gang tay

Suốt mấy tháng liền mưa chẳng về thăm
Khô bãi cỏ tranh héo rát nõn mầm
Bờ cây tắc nghẹn một mùa sinh nở
Những cụm xương rồng buồn đứ́ng lặng câm

Lửa mặt trời phun rần rật trên đầu
Xóm thợ chục lần khoét giếng lao xao
Cây lá úa vàng như người tật bệnh
Bát nước san ra bùn đất đục ngầu

Bụi mờ không gian tràn ngang câu ca
Mười mấy mét sâu mắt nhìn nảy hoa
Đáy giếng khô như lòng người ích kỷ
Dây gầu thả rồi bỏng tiếng đất va

Tôi lặn dọc những con đường ra than
Gặp những mùa hoa chưa nở đã tàn
Bụi bám mặt người dày như mặt lá
Nắng vẫn cố tình chói chang chói chang

Trên những cung đường than ra hôm nay
Tôi gặp bạn bè xóm thợ Gò Mây
Mồ hôi chảy dọc nỗi mong đợi nước
Dù chỉ mặt người bớt bụi than bay.


TÂM TÌNH NGƯỜI XA MỎ

Vẫn biết mình còn mắc nợ than
Khi gặp dốc đèo cao ngất
Thấy hun hút trong người
Đêm mưa dầm gió bấc

Hòn than lặn giữa lòng tay thô ráp
Dẫu nhỏ nhoi không chút đắn đo gì
Bất chợt lúc nào xa cách mỏ
Than cồn cào lòng dạ người đi

Đêm bão giông trời vụn nặng như chì
Mắt buốt xót giữa làn roi mưa quất
Nhận mặt tầng mặt nhau
Trong xanh lè sấm chớp

Cảng đói than thợ đang đói việc
Không ai còn vô tư
Nhưng đọng lại trước tiên lòng người xa mỏ
Là dòng than nghĩa tình óng ánh cả trong mơ.


MONG

Là cơn gió chảy ngang ngày nực nội
Giọt sao lành đáy mắt kẻ cô đơn
Là chỗ dựa cho người cần an ủi
Nâng em lên khi tai ách dập dồn


Anh đã buồn em không được buồn hơn
Người nức nở thơ là nơi gặp gỡ
Gian khó trùng trùng không tiếng van lơn
Cố gửi gắm đêm dày dăm chấm lửa

Thơ tôi đọc giữa bạn bè lao khổ
Khiến người phiền xin đừng vội trách chi
Nhưng giây lát để niềm tin bạn vỡ
Hãy xé dùm trang sách quẳng tôi đi.




cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 20.10.2016

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004