Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













QUA SÔNG TIỀN ĐƯỜNG


Tiền Đường là đây

Nhưng Kiều ở nơi đâu?

Nắng đã tắt trên đầu ngọn sóng

Dấu chân nào trên bãi bờ cháy bỏng

Biết tìm em nơi nào, cô Thúy của tôi ơi!


Tiền Đường mùa thu

Cành liễu rủ buông lơi

Nghe vọng lại tiếng đàn xưa trên sóng nước

Thân phận nào nổi chìm từ mấy trăm năm trước

Nỗi đau vẫn còn

Trên trang sách Nguyễn Du.



Kiều ơi!

Em cứ như thuyền giữa biển phiêu du

Lênh đênh mãi

Biết bao giờ tới bến

Chút hạnh phúc chợt đi rồi chợt đến

Hò hẹn với tình yêu

Từ thuở một đêm rằm.


Có phải em một thời

Đong đưa đời mình trên chiếc dây đu

Ôi tấm thảm oan khiên đang chờ em phía dưới

Như chiếc lá vàng vẫy gọi giữa mùa thu.


Ngày trở lại

Ở cuối đường cát bỏng

Nhìn đời qua

Từng dấu vết xe lăn

Hồn gói chặt những vui buồn, tan hợp

Tiếng đàn em

Ngày ấy

Vẫn bâng khuâng.


Đi tìm Kiều

Tôi đến với dòng sông

Hồn gọi mãi

Một bóng hình thuở trước.


( Trung Quốc mùa thu 2010 )



MƯA THÁNG TÁM


Anh có nghe mùa mưa đến rồi không nhỉ

Thành phố vào mưa, em lạc vào buồn

Có những ngày mưa em ngồi lặng lẽ

Đưa tay hứng nỗi buồn từ những giọt mưa tuôn.


Đà Nẵng bây giờ xa tít mù khơi

Có còn tiếng chân ai đi về trên phố

Tiếng ai rao hàng khuya dài nỗi nhớ

Tiếng gió thở dài trên những ngọn cây.


Đà Nẵng bây giờ xa khuất tầm tay

Nghe mưa Sài Gòn nhớ mưa ngoài ấy

Nghe thời gian trôi như dòng sông chảy

Lênh đênh nỗi buồn ngày tháng rong rêu.


Giọt mưa nào như nỗi nhớ trong veo

Rơi mãi vào tim tiếng đàn thánh thót

Nhiều lúc buồn muốn tìm một bờ vai để khóc

Chỉ thấy quanh mình khoảng trống mênh mông.


Đà nẵng bây giờ bè bạn cũ còn không?

Tháng tám nghe mưa ướt mềm nỗi nhớ

Tháng tám thu vàng xa vời một thuở

Chỉ thấy nơi nầy mưa gọi đêm đêm.




cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 20.10.2016

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004