Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















HUYỀN THOẠI TRUNG HOA



Bồ Đề Đạt Ma đại sư

Tịnh tâm – ngà ngật – thoáng hư phút Thiền

Ngài bứt mí mắt độ duyên

Vứt xuống đất sạch hiện nguyên cây Trà

Nơi Phúc Kiến – chuyện ngợi ca

Tiều phu tha thiết xót xa nỗi tình

Lòng chết đứng vẫn lặng thinh

Lang thang vách núi vô tình gặp may

Cây khác lạ - lá ngây ngây

Nấu sôi đen đặc mới hay quý Trà

Nhớ ơn Tiên Phật ban quà

Thiết Quan Âm” gọi vị tha như ngài


Thêu dệt người Hoa lắm tài

Để Tây phương tưởng khắc mài luận trên


Người Nhật nhân phụ hoạ thêm

Vào đời Chiến Quốc bí truyền nghề y

Đột tử chẳng kịp để gì

Truyền thừa chưa trọn tồn nghi thất truyền


Nào ngờ mộ chí lộ duyên

Y thuật nối lại bản nguyên cây Trà

Người đời sau mới mặn mà

Đơn cử toa thuốc bằng Trà cứu nhân


Biết bao truyền thuyết xây dần

Mơ hồ khó vững rất cần chứng truy

Có nghe lịch sử nhà Tuỳ

Phương Nam nhân giống phát huy nghề Trà


Thời Tam Quốc khởi dần dà

Ngô Vương ban thưởng tiệc trà cung ngai


Dù huyền thoại có đúng sai

Thời gian gom nhặt hoà hài khá thông

Ba ngàn năm trước là không

Người Hoa mọi cách đâu hòng chứng minh.



CỔ TÍCH TRƯƠNG CHI MỴ NƯƠNG



Bao giờ mãi đến bây giờ

Cổ tích lần kể còn ngơ ngẩn lòng


Mỵ Nương con gái Phú Ông

Dòng dõi Lạc Việt – Vua Hùng nước Nam

Hồng nhan nức tiếng xa gần

Tâm hồn lãng mạn nụ xuân yêu đời

Lầu Tây buồn thả tình lơi

Sông khuya gió níu mây cười cợt hoa

Phượng Hoàng nô sóng trăng ngà

Phỏng phiêu tơ nhặt diết da nỗi niềm


Trương Chi cảm thức tình riêng

Thuyền neo hờ bến sáo êm tỏ lòng

Hồn hoang ngọc nhã sương phong

Cồn lau si mộng say chung giọt lời


Ái tình mơ kết se ngôi

Tháp ngà hồng chín đứng ngồi không yên

Phòng loan thấp thỏm thuyền quyên

Đợi câu thệ ước lời nguyền sơn keo…


Ngờ đâu hèn phận đò chèo

Tim son giáp mặt mầm gieo héo dần

Dung mạo chàng – khiến phân vân !

Tình mơ khép vội sáo đàn tương tư

Ba sinh có thấu huyễn hư

Xác thân chết lịm hồn vơ vật hồn


Khối sầu hoá ngọc hoang cồn

Thợ ngọc tạo tác – chén còn ưu vương

Phú Ông xin – tặng Mỵ Nương

Rót Trà vào chén – Trương thường hiện lên

Bóng thuyền trôi sóng dập duềnh

Cõi không tiếng vọng thoảng bên tai nàng

Câu hò não nuột oán than

Nàng rơi nước mắt vỡ tan chén Trà


Hơn bốn ngàn năm trôi qua

Chén Trà tình sử xót xa đến giờ.



CHÉN THÂN PHẬN ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH



Xin cáo quan – nghĩ dưỡng thân

Lắng sâu nghiền ngẫm Chén Thân phận mình

Dội lòng Ta – bao nỗi tình

Trông ra vạn nẻo phù sinh sao đành!


Bao lần hạ bút loanh quanh

Chén Thân Phận giục “Tân Thanh Đoạn Trường”

Âm thanh mới – gào bi thương

Nỗi đau xé ruột – đôi dòng lệ rơi”


Gói gởi Kiều – một nỗi đời!

Trình cho nhân thế đầy vơi ngõ hầu

Ba trăm năm lẻ về sau

Còn ai để khóc nỗi sầu Nguyễn Du

Hẵn là đã hẳn phù du

Hẵn là cõi tạm khéo bù tồn sinh


Hung tin Phúc Hiến tử hình

Thương Xuân Hương đã nát mình càn khôn

Thương thay cho kiếp má hồng

Thà đành phận Thuý bán thân cứu nhà

Đau đớn thay phận đàn bà

Biết sao mà nói hay là nghiệp duyên?


Chén Trà mời Hương còn nguyên

Uống đi! Uống nữa ! cho phiền trược rơi

Uống đi - nhánh rễ nức chồi

Chén thân phận ngẫm nỗi đời huyễn hư


Bay về từ cõi thiên thu

Khơi dòng trong đục mỹ từ Phận – Thân

Nụ đời ươm nở tươi dần

Dựng huyền thoại đẹp huyền văn Sen Trà


Nỗi đau đơm nhánh trổ hoa

Niềm riêng chắc lọc tinh hoa dâng đời.



CHÉN TRÀ HUYỀN TRÂN



Huyền Trân cạn Chén Vô Thường

Xuôi dòng Biến dịch bằng đường Bể Dâu


Khắc Chung nhẫn nại bắt cầu

Huyền Trân nối nhịp - giọt châu phân trần


Nghiêng vai cắt mái phù vân

Trăng phiền đành đoạn Chế Mân giấc vàng

Hồ nghe lòng nặng hoang mang

Hồn Trà mở gút buộc ràng lối mê


Thuyền buồm xuôi sẵn ngón nghề

Chở đôi tài sắc hướng quê hương mình

Chén Trà cười chuyện ba sinh

Thần Trà khơi nối duyên tình xa xưa

Hồn Trà sao khéo đẩy đưa

Một công đôi chuyện nghiệm chua chát đời

Tiểu thơ nương sóng biển khơi

Phần lòng sóng dựng “một thời” chưa xa

Chứng nhân tan những cuộc trà

Hồi quy cố quận hồn ngà tổn thương


Đau lòng cây quế ngát hương

Miệng đời trong đục trên đường về theo.


Trích Lục Bát Trà



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 16.10.2016 theo nguyên bản tác giả do nữ thi sĩ Hồng Vinh chuyển từ NhaTrang .



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004