Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG MANG TÊN

TRUNG TƯỚNG NGUYỄN BÌNH



Giọt mưa nào bay ngang

mùa thu đã về rồi

Trong tán bàng bâng khuâng

đã nghe xao xác gió

Cổng trường Nguyễn Bình

những tà áo trắng dài, bắt đầu bay qua

Như những làn sương mong manh

- nỗi kiêu sa huy hoàng

của một thời trong sạch

Các em thân yêu ơi, làm sao các em biết được

Từ Đệ tứ chiến khu

vị “ Độc nhãn tướng quân” 1 đã ra đi

Với những nỗi niềm gì…

Tôi chợt nhớ câu hát cũ

Tráng sĩ xuất xung quan” 2

lạnh lùng vung gươm ra sa trường” 3

Và thấy ông, lừng lững hiện lên trước mặt…


Các em thân yêu ơi

Tôi mong các em sẽ có được

Dù chỉ một chút thôi

Khí phách cao thượng của một người trong sạch…

Ông đã hiến dâng

toàn bộ cuộc đời mình cho Đất Nước

Xông pha mọi chốn hiểm nguy

Giành lại giang sơn trên yên ngựa

Và chống thanh kiếm báu ở cuối trời …



Các em thân yêu ơi,

Các em có nghe chăng

Tiếng trống trường đang vang

- Đó chính là tiếng đập

Của trái tim ông

Từ trong bức tượng đồng đen ở sân trường

Tiếng trống nói với các em:

Hãy làm người có ích”

Và ông đứng đây làm chứng


Tôi đã nghe tiếng trống trường Nguyễn Bình

vang lên

mà lòng xao xuyến khôn nguôi…

Từ ước nguyện của vị tướng quân

đất nước đã vượt qua bao thử thách

Các em thân yêu ơi,

lớn lên

hãy tự nguyện đứng về phe trong sạch

Dù không ai gọi tên mình…


Đông Triều, 5/2015


HAI CHỊ EM



Em gái ruột tuổi mười lăm,

chị bán cho một cụ già Trung Quốc

Ba mươi năm sau, cô em gái tìm về

Sắm một con dao để rạch mặt chị

Mời chị ra cửa hàng ăn hải sản, uống bia…


Thấy chị chân què, chống gậy đi tập tễnh

Biết chồng chị kẹp ô tô, chết chẳng toàn thây

Đứa con lớn nằm liệt giường

Đứa con sau nghiện hút…

Hình như ông Trời có mắt, đã ra tay…

Con dao sắc nằm nghiêng trong túi xách

Nghe bà chị huyên thuyên

giảng đạo đức, nghĩa nhân…

Đạo đức giả là một trò ghê tởm…

Cô hết kiên trì, đứng dậy, chẳng phân vân


Rút sáng loáng con dao đặt cạch trước mắt chị…

Rồi vội vã bỏ đi… không nói một câu…

Bà chị trợn mắt lên, đầu tự nhiên đập xuống…


Nhân viên nhà hàng hốt hoảng, gọi tìm nhau…


12. 2014


TỪ CHUYỆN THƯƠNG TÂM

GHI Ở CÁC PHIÊN TÒA…



Bố thách con

Mày có giỏi thì đâm tao đi

Đâm luôn!


Anh thách em

Mày có giỏi thì đánh tao đi

Đánh luôn!


Vợ thách chồng

Mày có giỏi thì bỏ tao đi

Bỏ luôn!



Ôi, đất nước tôi

Bốn ngàn năm Văn hiến

Xưa

Ra ngõ đã gặp anh hùng

Nay

Đến đâu cũng thấy những người “giỏi” …


Ôi

Đất Nước tôi…


2014


TA CHẢ CÒN GÌ…



Ta chả còn gì để mà chống lại

Cái Chết ư?

Xin cứ đến tự nhiên

Không biết Chết nghĩa là không biết Sống

Dù đọc thâu Kinh, ngày đêm tập luyện Thiền…


Còn cái Ác?

Làm sao mà chống được

Nó ở trên đầu ta. Đè nặng cả hai vai

Đành sống chung. Hi vọng vào con cháu

Sẽ đẩy lui…

Dù chỉ một vài…


Thì tự bằng lòng với những gì đã có

Buồn

ngắm trăng lên…

Vui

chơi mấy ván cờ…

Ngẫm nghĩ sự đời. Và thấy đời vẫn đẹp

Chỉ mình với mình thôi… mà không thấy bơ vơ…


Điền Trì 20/8/2014


GỬI BẠN



Bao giờ tiễn hết bạn bè

Tớ mới tưng bừng chui vào trong lọ 4

Ở trong ấy

Tớ sẽ nhảy múa và hát vang

Những bài ca

Về vẻ đẹp hồi xuân của các nàng thiếu phụ

Và những ngôi sao

Đang ân ái với nhau

trên các tầng trời cao…


Hà Nội, bệnh viện K,

chiều 20 /1 /2012


1 “Tướng quân một mắt”, biệt hiệu, vì ông bị đánh hỏng một mắt từ trong nhà tù của Pháp

2 “Tráng sĩ tóc dựng ngược”, câu thơ cổ nói về vị anh hùng khi lên đường nhận nhiệm vụ quan trọng

3 Lời một bài hát của Văn Cao

4 Hỏa thiêu



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 13.10.2016.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004