Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


















Hương nắng


Hương nắng xoắn hương đồng

Cỏ gà hoà cỏ cú

Đàn trâu khoe bụng ú

Cha tảo tần sớm hôm


Bếp nghèo rặt mùi rơm

Bát canh năng thiếu ngọt

Sắn khoai vùi giáp hạt

Thơm khắp miền lo âu


Cấy xuân xuống bùn nâu

Lúa xanh màu con gái

Dâu ngập tràn bờ bãi

Tằm thoả thích ăn lên


Thơm sang tận rằm giêng

Bánh chưng lườm bánh cốm

Tiếng em cười giòn rụm

Ngô rang nở trắng chiều


Sông phơi trần diễm kiều

Đò xuôi về bến bốc

Thời gian ngủ trên tóc

Mẹ ngồi thổi bữa xuân



Gửi lòng đến với đảo xa


Giai điệu tự hào sóng hát mãi không thôi

Hạt cát mài mòn để thiên thu trầm lắng

Mênh mông điệp trùng phong ba mưa nắng

Lính xa nhà lấy biển đảo nhớ thương


Biển ầm ào như lính biên cương

Ngày chưa mọc đã ra cùng với biển

Trăng chờ lặn ngỡ cánh buồm hiển hiện

Lòng bâng khuâng sông nước quê nhà


Có vạn nỗi niềm trong hai tiếng Trường Sa

Một chấm nhỏ giữa bao la biển lớn

Như núm ruột nối đất liền và biển

Mẹ Tiên Rồng ôm ấp những đứa con


Dốc sức trai hùng kéo mảnh đêm lên

Niềm vui nghẽn trong tiếng cười lính trẻ

Tay lưới nặng tưởng chừng không thể

Con mú con hồng sáng rực mâm trưa


Lá bàng vuông thay cải thay dưa

Gian khó tảo tần tạc dáng hình lính đảo

Căng vồng ngực chắn che giông bão

Gần lắm Trường Sa nhưng xa lắm ngọt bùi


Bất khuất kiên trung gìn giữ biển trời

Là cột mốc cho ngư tàu neo đậu

Sương nắng phong trần nhưng giản đơn hiền hậu

Giữa Trường Sa vui gặp những đời thường


Hồn quê


Soi lòng thắp đuốc tâm

Đêm đen mà vẫn thấy

Triệu năm rồi vẫn vậy

Ngọt ngào hoá yêu thương


Đêm tát nước bên đường

Trăng vấn đầu con gái

Trĩu tay gàu dầu dãi

Môi nở hồng ca dao


Hướng mũi sang ngày sau

Thuyền băng vào cuộc sống

Hết thương còn hy vọng

Thơm canh ngọt cơm lành


Mùa đi trên nhánh cành

Chũm cau đầy ao ước

Hương đồng căng chồi ngực

Tóc thoảng mùi hoa chanh


Lên rừng nhớ biển xanh

Hoài đi mà không tới

Bốn nghìn năm chờ đợi

Núi tạc dáng mẹ hiền


Lớn cùng đất nước


Ta đang lớn cùng hoà bình đang lớn

Đất nước ơi xin cảm ơn Người

Ta đang đợi và tình yêu đang đợi

Người về từ biển đảo xa xôi


Mùa đã trổ đủ đầy sung túc

Máy móc thay em gặt đập giần sàng

Cánh đồng lớn như lòng hy vọng

Đói nghèo hết cách huênh hoang


Đất nước đẹp như lòng mong ước

Em đến trường quàng Tổ quốc trên vai

Luyện chí rèn tâm theo người đi trước

Sẽ lớn khôn cả kiến thức hình hài


Người vì nước đã hoá thành sông núi

Xin ghi lòng tạc dạ máu xương

Để vẹn nguyên đất đai bờ cõi

Để rộng dài đường đến yêu thương


Đã cháy bừng trong ta đuốc tuệ

Sáng mắt sáng lòng ơn đức ông cha

Đất nước thanh bình

Sang giàu quê mẹ

Mỗi chặng đường là một bản hùng ca


Mẹ tôi

Con gái đồng chiêm


Phơi ngày lên cánh đồng chiêm

Nón nghiêng che mát tay liềm nắng nung

Lúa thơm thơm đến vô cùng

Lệch vai mẹ gánh cả vùng nước non


Mùa đi theo những tính toan

Ruộng sâu ruộng trũng ngập tràn lo âu

Niêu cơm gánh cả nghèo giàu

Lúa còn con gái lấy đâu ra đòng


Vại chum khát đợi cải ngồng

Mắm kho khản gọi đọt vông đọt xoài

Tập tàng ngồi ngóng mối mai

Gà quay lợn luộc đứng ngoài mâm cơm


Đất thương cho ngọt cho thơm

Tràn đồng lúa chín vàng ươm vẫy chào

Vào mùa chân thấp chân cao

Cả đời cúi mặt…

Lẽ nào mẹ ơi


Thu đi trên lối lá vàng


Tảo tần cấy xuống đồng chua

Vắt lòng tháng bảy nở mùa mưa ngâu

Nhớ thương gửi gắm cau trầu

Hạn mùa rụng trắng hoa cau thềm hè


Câu hò đã bỏ bờ tre

Thúng quang thôi phải đi về gian nan

Chắc lép từ chối giần sàng

Váy sồi yếm đũi xa làng về đâu


Tháng bảy rơi xuống mùa ngâu

Rưng rưng ô thước bắc cầu xót thương

Mất trầm để được thơm hương

Gặp rồi để lại vấn vương ai hoài


Mưa xuyên qua tiếng thở dài

Thuỷ chung không trọn đứng ngoài trăm năm

Bể dâu đau đứt ruột tằm

Trắng da mà phải tím bầm trong tim


Bám biển


Trùng điệp sóng đưa tàu ta tiến tới

Lồng lộng biển trời thoả cánh hải âu

Ngày đang mới và lòng ta cũng mới

Vất vả nguy nan biển hoá sang giàu


Ơi đất mẹ bốn nghìn năm dầu dãi

Biển hiền từ cũng đỏ máu loang

Cánh buồm nâu cuộn buồn tê tái

Manh áo miếng cơm lệ đổ hàng hàng


Cờ tung gió sáng lung linh hồn nước

Bão tố phong ba mãi sắt son thề

Trước giặc thù chẳng bao giờ chùn bước

Những con tàu mang hoài bão trăm quê


Thương đất nước quyết sẵn sàng đi tới

Gìn giữ non sông no ấm thanh bình

Tay súng tay gươm tay cày tay lưới

Quê hương đẹp giàu trăm họ đinh ninh


Cội nguồn


Ẩn mình trong sành sứ

Bầu bạn với thời gian

Đất nung thành sách sử

Tự hào thay Văn Lang


Ẩn mình trong nhân gian

Câu thần thi bất tử

Đất Nam vua Nam ngự

Giặc ngoài chớ hoài mong ”


Ẩn mình trong trống đồng

Lời người xưa nhắn nhủ

Đông Sơn văn hoá tụ

Ngọc Lũ nhân kiệt thành


Trường Sơn vạn đại xanh

Biền Đông trường xuân thắm

Nước lên bù nước kém

Thuyền căng buồm ra khơi


Đi đâu cũng đất trời

Vì nhau mà yêu ái

Dìu nhau qua dầu dãi

Dìu nhau lúc gian nan


Ẩn mình trong cây cỏ

Bầu bạn cùng nắng mưa

Giọt sữa nguồn đất mẹ

Giờ quý hơn bao giờ



Đá


Vắt kiệt mong chờ nên em hoá đá

Đá vọng phu nên đá cũng đau buồn

Lòng đã tịnh từ khi tình đôi ngả

Hạnh phúc không còn chi sá tròn vuông


Thu đã úa nên vàng trăng cũng úa

Tình đang xanh thoả thích đắm đuối xanh

Nét quê mất lý tình tang goá bụa

Mắc võng câu ru hú hoạ nhánh cành


Tim thổn thức ngàn lời bay không cánh

Đến vô biên bất tận tâm hồn

Gối mỏi chân chồn dẫu đang gãy gánh

Chung đường mà vẫn cô đơn


Quá đỗi nhớ thương nên lòng hoá đá

Đá vô tri sao đá vẫn chung tình

Không cao cả như những lời cao cả

Chỉ nhìn mình đá chẳng ngước lên



Đảo chìm


Ngập trong thinh lặng

Sóng nước bạc đầu

Đảo thì chìm nhưng bão tố có chìm đâu


Côn Lin, Len Đao, Núi Le, Tiên Nữ…

Những cái tên đã thành bất tử

Những cái tên đã thành anh hùng


Lặng thầm nhưng bất khuất kiên trung

Những người lính giữ chủ quyền Tổ quốc

Đảo tuy chật nhưng lòng không chật

Đùm bọc ngư tàu khi bão tố phong ba


Cột mốc chủ quyền giữa biển nước bao la

Xanh ngắt rau trồng

Vàng ươm củ quả

Át tiếng sóng là tiếng gà hối hả

Giục ngày lên xua đuổi đêm trường


Thiếu hơi ấm đất liền nên cũng lạnh yêu thương

Chưa tới đảo chìm thì Trường Sa chưa biết

Xương máu tổ tiên

Vàng son nước Việt

Tự hào là ngọn hải đăng



Đôi bờ thương nhớ


Mặc đời cua máy cáy đào

Không em sao biết lối vào tình yêu

Tương tư mắc lửng ngang chiều

Mải mê cưỡi gió cánh diều tả tơi


Hẫng chân chết ngạt nụ cười

Vẫn thương cá nước chim trời bơ vơ

Gánh buồn từ sớm tinh mơ

Sang chiều cô tịch lên bờ cô liêu


Hả hơi ấm chén nồi niêu

Xôn xao bầu bí những điều không đâu

Xót ê ẩm cả cơi trầu

Vẫn thương nhu nhú chũm cau đang thì


Thắp tình em giữa đôi mi

Giao mùa ngực lá sầu bi mỏi mòn

Dưa cà xa lánh vườn non

Úa tàu sen lục thôi giòn cốm xanh


Khát mưa buốt ruột vại sành

Nhởn nhơ lau lách về tranh chỗ ngồi

Khản gọi vỡ giọng chim đồi

Lạ miền đất cỏ nói lời hồng hoang


Gió buồn qua khe ly tan

Tiếng chim lẻ bạn vắt ngang nỗi niềm

Vẽ nhau qua khối hình tim

Còn thương sao phải im lìm thương ơi



Giai điệu tự hào


Một hạt cát cũng hình hài Tổ quốc

Một giọt máu đào cũng mẹ cha sinh

Biển dậy sóng lòng quê dậy sóng

Thương trẻ trai vì nước quên mình


Cây nghìn tuổi vẫn hồn nhiên cho bóng

Đất muôn đời vẫn hào phóng chở che

Nếu no ấm không còn thu từ biển

Sẽ ra sao khi chẳng lối đi về


Hồn tiên tổ chênh chao trên sóng

Đảo cách đất liền đảo cũng cô đơn

Úp mặt vào quê tàu thuyền bất động

Hạt muối vô tâm cũng giận dữ căm hờn


Buốt thấu ngàn năm lằn roi giặc bắc

Đau xuyên kiếp kiếp vết cứa hạm tàu

Lắm đạn nhiều thuyền nên hống hách

Biển hiền lành cũng thương tích đớn đau


Hồn tiên tổ đã hoá thành ngọn sóng

Nâng bước ta đi dựng thành đồng

Ngùn ngụt căm hờn súng đáp súng

Tự hào dòng giống Lạc Long



Hạnh phúc với Trường Sa


Gió hào phóng đưa mát lành lên đảo

Điện vào ca thắp sáng muôn lòng

Dang ngực thép chắn che giông bão

Canh trời giữ biển giữ non sông


Trường lớp mới tiếng ê a cũng mới

Thầy cô hiền dẫu nếp áo nhà binh

Rộng bát ngát đường em đi tới

Phơi phới tương lai hạnh phúc yên bình


Tàu ra đảo đem tình yêu lên đảo

Trang thư hồng ăm ắp hương quê

Cốm Vòng thơm như lòng thơm thảo

Chung thuỷ sắt son đợi ngày về


Khan khản tiếng gà vườn trưa ngạt nắng

Mắc câu ru lên hai nhánh bàng vuông

Kẽo kẹt võng đưa bay bay tóc trắng

Lên già vất vả dần buông


Tấp nập vào ra tàu đi tàu đến

Cá đầy khoang hớn hở muôn lòng

Rộn rã tiếng cười trên thuyền dưới bến

Thoả tình gạo trắng nước trong


Đảo hồn hậu như em hồn hậu

Đẹp lắm Trường Sa

Đẹp lắm tình người

Mãi mãi đời đời bình yên neo đậu

Ơi con tàu Tổ quốc của tôi ơi



Mãi hoài thương nhớ


Nơi bắt đầu thương nhớ trong tôi

Là cánh đồng ngát hương no ấm

Xanh đuối mắt áo hài lạ lẫm

Vạc Sành chăm chút mùa thơm


Nơi bắt đầu thương nhớ trong em

Là cánh diều tung tăng lướt gió

Hạ chín đẫm trên cành phượng đỏ

Thắp trời tay gạo bung bông


Nơi bắt đầu thương nhớ là sông

Góp nhặt mưa nguồn làm nên biển cả

Hả hê tiếng cười

Tràn khoang tôm cá

Lồng lộng thanh bình ôm ấp buồm nâu


Cắt rốn chôn rau nơi thương nhớ bắt đầu

Ơn lắm mẹ ơi quê hương nguồn cội

Hoá sông núi đảo chìm đảo nổi

Sâu nặng nghĩa tình xương máu ông cha


Mỗi cuộc đời là một bông hoa

Úa tàn rụng để ngời thơm quả

Hào phóng cho đi sẽ thành cao cả

No ấm cho người

Tươi thắm non sông



Người lính


Là người lính luôn nghĩ về Tổ quốc

Ơn máu xương nên gấm vóc sơn hà

Bước tiếp bước theo người đi trước

Mỗi cuộc đời là một bản hùng ca


Là người lính nên coi thường số phận

Vượt lên chính mình xông tới tương lai

Súng vợ đạn con băng qua chiến trận

Một nhịp tim chung muôn vạn hình hài


Là người lính đâu nghĩ gì còn mất

Những hàng dương đã hoá tâm hồn

Thơm từ biển từ trời từ đất

Hai vai thế thời một gánh càn khôn


Mẹ Tổ quốc ba nghìn con là đảo

Sinh tử nguy nan bão tố chi nề

Đạp đất đội trời vai mang hoài bão

Tổ quốc là nhà biển đảo là quê


Vạn đại dung thân Trường Sơn một dải

Đến bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần

Vì nước quên mình minh sơn thệ hải

Tự hào lính của nhân dân


Nước mặn đồng chua


Về đồng thương nắng thương mưa

Thương lúa đến tuổi vẫn chưa bói đòng

Nhọc nhằn chưa kết thành bông

Thuyền neo bến đợi xót lòng đại dương


Giáp mùa và nắng chan sương

Củ khoai ngắt đói đẫm hương sình bùn

Lửng lòng chân vẫn còn run

Tay không đâu thể vén vun được bờ


Miếng ngon sợ sạn nhai hờ

Cá khôn ăn đáy cua khờ nằm hang

Đất trời vẫn rộng thênh thang

Bước không ra khỏi đồng làng nghèo ơi


Lành lặn đùm bọc tả tơi

Mặc sông nông cạn mặc đời thắng thua

Mặc ai danh lợi bán mua

Miễn sao nước mặn đồng chua đổi đời



Tháng mười


Trải niềm vui mẹ

Lên ruộng bậc thang

Cuốn chiếu lúa vàng

Gánh về no ấm


Thang trời lạ lẫm

Ngày bước lên ngày

Rạng rỡ đường cày

Mồ hôi mặn chát


Thân cò thân vạc

Dời núi lấp sông

Triệu triệu đoá hồng

Theo chân em bước


Lời chưa nói được

Lời của mai sau

Vinh hiển sang giàu

Về theo con nước


Gửi lời thệ ước

Qua tiếng khèn môi

Lửa lựu thắp trời

Tháng mười đang chín



Thiêng liêng tình mẹ


Biết bao tình không thể nói Gấu ơi

Đời là thật sao vẫn chừng như mộng

Mẹ đã nhường cho em sự sống

Cao cả vô cùng tình mẫu tử thiêng liêng


Cầu mong em khoẻ mạnh bình yên

Để không phụ lòng những người vì em mà tận tình chăm sóc

Vây quanh em là tiếng cười lẫn tiếng khóc

Khóc cho cuộc chia ly quá đỗi nghẹn ngào


Mẹ đi rồi em còn lại nỗi đau

Dẫu chưa biết nhưng có ngày em biết

Có cái chết sẽ thành bất diệt

Bất diệt trong em trong bố trong họ hàng


Trước phút giã từ cõi tạm trần gian

Mẹ đã đến

Đã xoa xoa lồng kính

Bàn tay mẹ hay ngàn lời âu yếm

Đánh thức tâm can ai thiếu nghĩa tình


Kính cẩn nghiêng mình trước đức hy sinh

Của tất cả những ai đã vì nòi giống

Quý báu nhất đời vẫn là sự sống

Hỏi khắp thế gian xem ai dám nhường phần



Thương hoài núi thẳm rừng sâu


Mãi hoài xanh tuổi đôi mươi

Mày giờ thanh thản đất trời cỏ cây

Vỡ không trọn vẹn đường cày

Nhớ mày chỉ biết nhìn mây nhìn trời


Lưng trâu ngặt nghẽo vui cười

Ngây ngô diều sáo nói lời viển vông

Mo cơm sáng rực tép đồng

Khoai non háu lửa thơm mông mênh chiều


Mắt huyền hai đứa cùng yêu

Eo thon buộc thắt đủ điều nhỏ to

Nhớ thương để vạ học trò

Đít beo bụng ỏng cậy mo cau dày

Mày đi góc bể chân mây

Bỏ tao già với đường cày non cân

Thiên thu mày đã yên phần

Còn tao vẫn phải nợ nần trăm năm



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 12.10.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004