Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


















Biển hận


Biển dậy sóng

Triệu tấm lòng dậy sóng

Thuyền nằm âu ủ rũ buồn đau

Giặc vơ vét tham tàn riết róng

Biển bao dung bỗng hoá cơ cầu


Trung với nước nếu đã thành tích cổ

Hiếu với dân liệu còn phải luận bàn

Thì lỗi đạo tiền nhân tiên tổ

Ngàn lần thịt nát xương tan


Người mở đất đã hoá thành sông núi

Máu xương kia con cháu nợ đời đời

Giặc cướp đất lẽ nào không xông tới

Dẫu biển hồng máu đổ xương phơi


Rượu kín nút trăm năm còn hào khí

Dũng hở sườn phút chốc hoá nhược nhu

Binh lực yếu nhanh dùng mưu trí

Một Yết Kiêu đủ khiếp đảm giặc thù


Thương đất nước bốn ngàn năm chinh chiến

Mất mát tử sinh thức tỉnh muôn lòng

Chung dòng máu

Chung hình hài Lạc Việt

Sống cho mình hổ thẹn với non sông


Hào khí non sông


Nắng rực lên màu lửa phía trung đoàn

Ba ngàn mộ

Ba ngàn quân nghiêm nghỉ

Đất nước trường xuân thề quyết tử

Hạnh phúc giống nòi nguyện xả thân


Những đoàn quân mang hào khí Rồng Tiên

Trang bị tận răng bốn ngàn năm bất khuất

Tổ quốc trên vai đến cùng trời cuối đất

Cột mốc biên cương hoá cọc nhọn Bạch Đằng


Vẫn tiếng xung phong của cả trung đoàn

Đem hào khí Trường Sơn ra cùng biển lớn

Quyết Sát Thát hằn trong tâm tưởng

Vẽ lại bầu trời sáng quắc cánh buồm ngư


Thả câu hò vào chiếu rượu mâm thơ

Trăng xuống thấp gọi con hồng con đối

Tiếng cười tràn khoang

Cá phơi trắng lưới

Ngực trần căng bát ngát tự do


Khép lại đói nghèo

Khép lại âu lo

Rộng tay lưới mở ra thời sung túc

Dẫu mái lá phên tre nhưng dạt dào hạnh phúc

Từ máu xương đã thắm những cuộc đời


Nắng rực hồng màu chiến thắng phía biển khơi

Cả trung đoàn lại về cùng đất mẹ

Bất khuất kiên trung đã thành chuyện kể

Chết cho quê hương sống mãi với giống nòi



Ngược dòng


Con đò nằm hát ca dao

Nhớ sông buồn úp mặt vào lặng thinh

Nghêu ngao rong ruổi lục bình

Mênh mông bát ngát biển tình khó qua


Trăng non ngóng đợi lên già

Khuyết tròn quyết mãi đường xa độc hành

Thuỷ chung góp lành cơm canh

Đói no bóp bụng dỗ dành mai sau


Thương thầm nhu nhú chũm cau

Ngược phương bay lỡ yếm nâu váy sồi

Mớm đòng sóng lúa ru nôi

Đỏ mắt hoa gạo đứng ngồi chờ trông


Lở bồi kể tội dòng sông

Chưa ra biển lớn đã mong lở bồi

Bắc thang cho lúa lên trời

Chẳng nên cơm gạo còn lời ong ve



Tiếng chuông


Hạt lúa Lạc Hồng

Mọc thành non sông

Mọc nên no ấm

Đời bớt âu lo


Ngoan em giọng hò

Ngọt câu hát ví

Đời không chung thuỷ

Đời lắm gian lao


Tình quê ngọt ngào

Thoả tay chăn dắt

Chuông chùa dìu dặt

Công luận trang kinh


Vất vả chày kình

Tỉnh lòng nhân thế

Con không còn mẹ

Con nương bóng chùa


Vọng tiếng chuông khuya

Lòng trần đau đáu



Ngày mùa


Cắt đứt chân mùa

Tay liềm thoăn thoắt

Vừa đi vừa nhặt

Bông lúa oằn bông


Kĩu kịt gánh gồng

Về phơi về sấy

Thịt chắc hạt mẩy

Căng phồng ấm no


Cối chày hẹn hò

Chung tay xay giã

Sàng chờ nổi gió

Cho lúa tung tăng


No ấm vui mừng

Lùa qua miệng cối

Cơm nóng hôi hổi

Lạc rang giòn tan


Kịp gói kịp mang

Mo cau đậy điệm



Mùa gặt


Cầu tre bắc nhịp

Gánh gánh gồng gồng

Hạ mặc áo hồng

Phượng choàng khăn đỏ


Cánh diều cưỡi gió

Đi suốt miền mây

Vất vả mẹ thầy

Đầu trần chân đất


Bờ xôi ruộng mật

Chiều ngả lưng sông

Một dải lụa hồng

Hả hê mẹ giặt


Nghèo lo sâu mắt

Khoai sắn cầm hơi

Yếm đũi váy sồi

Ước mơ thánh thiện


Đẹp lòng quê kiểng

Mùa chín oằn bông

Gánh gánh gồng gồng

Yêu thương bắc nhịp



Bạn cày


Cấy xuân xuống cánh đồng nâu

Gian lao cây lúa thắm màu ấm no

Sang nhau bắc mấy câu hò

Sớt bát canh ngọt

Chia mo cơm đầy


Rỗng trời hả dạ gió mây

Trộm nhìn mắt gặt kịp đầy chũm cau

Xinh em xinh cả đất nâu

Giòn em giòn cả miếng trầu chưa têm


Trăm năm gói áo lụa mềm

Thoả lời son sắt ru đêm thật thà

Hương thơm nâng cánh tương cà

Đường cày vạm vỡ mở ra cuộc đời


Thương nhau chín bỏ làm mười

Lở bồi sông cũng đầy vơi nhỡ nhàng

Gian lao vất vả giần sàng

Một đon mạ cấy hai hàng mồ hôi


Gió đâu mãi thổi rỗng trời

Bền tâm vững chí qua nơi khổ này

Bước trâu đủng đỉnh đườngcày

Nhọc nhằn vất vả buông tay bạn nghèo



Về đồng thương lúa thương khoai


Bạn cùng vất vả cần lao

Đói no nhũng nhiễu thương sao chái nghèo

Phên tre mái lá vẹo xiêu

Dám mơ chi đến những điều viển vông


Yêu thương tự lớn trong lòng

Buồn vui tay lấm chân bùn đất nâu

Quản chi đồng cạn đồng sâu

Đói lo không kịp lo đâu đến tình


Giáp mùa úp xuống lặng thinh

Nồi niêu khát gạo ấm bình khát vôi

Lui cui bóng hắt đầu hồi

Bụng phơi lép xẹp rát môi thèm thuồng


Nhớ chiều cuốc gọi nỉ non

Giếng sâu – con mắt xanh tròn thách yêu

Ngắn dây bởi mối nối nhiều

Vói sao tới được thương yêu hỡi người


Lạnh đêm thèm được tiếp hơi

Thèm tay chuốc ấm thèm lời sắt son

Chẳng nên thì mãi tình còn

Chẳng trưa thì mãi tươi giòn rau dưa


Hoa sen


Tiễn xuân qua lối hoa tàn

Gió đưa nôi hạ ru làn hương sen

Thơm từ bùn đất thơm lên

Ơn người trồng tỉa dám quên bao giờ


Vươn lên từ chốn bùn nhơ

Đục trong ai biết khôn khờ ai hay

Cơm cha áo mẹ chữ thầy

Ơn đất cao dày ơn nước sâu nông


Xinh em má thắm môi hồng

Hương đồng gió nội bềnh bồng yếm hoa

Xanh xanh tà áo thướt tha

Gói thơm cốm lủ đậm đà tình quê


Đẹp đời đẹp nghĩa phu thê

Nên câu tri kỷ yên bề gối chăn

Không đi qua lối nhọc nhằn

Thấy làm sao được khó khăn quê nghèo


Nét quê vẫn đẹp mỹ miều

Tình quê mãi vẫn diễm kiều ai ơi

Khơi trong gạn đục cho đời

Danh thành quyết chẳng xa nơi bùn phèn


Tháng bảy


Thu đi trên lối hoa tàn

Đông vào úa rũ ngỡ ngàng nắng xưa

Buồn rơi theo lặn hạt mưa

Ăn năn sóng bước cùng mùa chay khem


Ve ru hạ lúc yếu mềm

Dài thêm tay nắng đau thêm mùa màng

Mẹ gầy nhân ảnh khói nhang

Thanh xuân héo giữa hai hàng tương tư


Vọng xưa mỏi tiếng chuông từ

Đêm vào tịch lặng buồn như lỡ làng

Lẽ đâu tình mãi úa vàng

Lẽ đâu đời mãi gian nan khổ hình


Hoa hương ở đậu nhánh cành

Tình tan vào nhớ để thanh thản lòng

Đi không sẽ lại về không

Biết…

Nhưng chẳng thoát được vòng trầm luân



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 29.7.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004