Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

















Tiếp bước


Biển Tổ quốc vẫn rập rình bóng giặc

Súng gươm đi giữ cơ nghiệp Tiên Rồng

Hoá luỹ thép trấn sơn hà xã tắc

Hoá tường đồng che chắn non sông


Đất là cốt là hình hài Tổ quốc

Hoàng Sa, Trường Sa núm ruột mẹ sao rời

Biển là máu là linh hồn dân tộc

Vì giống nòi chi sá tuổi xanh ơi


Biển Tổ quốc vẫn rập rình kẻ cướp

Con cá con tôm cũng uất ức ngập lòng

Con cá con tôm lớn khôn nhờ dân Việt

Cơm gạo Hồng Hà, Trà Khúc, Cửu Long…


Máu đã đổ khắp đảo chìm đảo nổi

Máu chắn che xã tắc sơn hà

Máu tiếp máu cho trường xuân nguồn cội

Máu căm hờn Hoàng Sa, Gạc Ma


Máu người trước đã hoá thành sông núi

Máu người sau rồi cũng hoá thành đồng

Qua bốn ngàn năm mẹ vẫn còn chờ đợi

Ôi mẹ dịu hiền Âu Cơ Lạc Long


Tiếp bước cha ông lên đường giữ nước

Vì giống nòi chọn biển đảo làm quê

Vì giang sơn sống mái cùng xâm lược

Chiến trường đi chẳng hẹn ngày về


Hương quê


Đường cày vắt vẻo vai cha

Vắt từ hoang hoá vắt qua cánh đồng

Dãi dầu lúa trổ oằn bông

Chắt chiu cơm áo từ dòng mồ hôi


Lược cau chải tóc mây trời

Phượng trêu lửa hạ

Xoan cười gió đông

Cành xuân nắm níu bưởi bòng

Xôn xao bầu bí chồng đông vợ đoài


Ấm no ẩn bóng sắn khoai

Tiếng cười giáp hạt rơi ngoài mâm cơm

Mùa đi để lại rạ rơm

Tóc không hương gội lại thơm ngát lòng


Tình làng


Một mình đứng giữa đông đoài

Chạnh câu lục bát nằm ngoài bờ tre

Liếp nghèo phên chắn giậu che

Gửi thương gửi nhớ qua khe thở dài


Xuân đi trên lối hoa lài

Phượng treo tiếng trẻ học bài chờ thi

Chua me mặn muối thầm thì

Dài đuôi mắt sắc lắm nghi ngại lời


Đồng nghèo ăm ắp buồn vui

Mo nang bịt kín tiếng cười không thơm

Thắp sáng hồn cốt rạ rơm

Bếp quê thức dậy thảo thơn mùa màng


Chiếu hoa chật ních tình làng

Ly đong giáp quận rượu tràn năm canh

Tin yêu tình tự nhiên thành

Cau trầu úa rũ kịp xanh lại rồi


Vườn hạ


Xuân chưa khuất bóng

Ve đã ru hè

Chim muông tìm về

Vườn xưa cảnh cũ


Hoa cười thắm nụ

Phượng nở oằn bông

Sáo sậu khen chồng

Giỏi giang tần tảo


Bóng tùng nương náu

Liễu yếu đào tơ

Đổ giậu còn bờ

Thoả chân bầu bí


Kim ngân thiên lý

Nghèo học làm sang

Quanh năm nằm giàn

Mặc đời chăm bón


Người khôn của khốn

Dành dụm chắt chiu

Góp ít thành nhiều

Ấm no sung túc



Tình quê


Một mình một bóng vào ra

Nhớ thương với vọng vài ba quãng đồng

Đi không lại phải về không

Xót tình mắc cạn trên dòng thời gian


Mỏi trông cau úa trầu vàng

Lẻ loi đi giữa hai hàng tương tư

Sân si vấp tiếng chuông từ

Lợi danh cát bụi phù hư nổi chìm


Ân tình ẩn miếng trầu têm

Qua thời xuân sắc đau thêm nhỡ nhàng

Đi về kẽo kẹt thúng quang

Bao nhiêu thơm thảo xa làng vì đâu


Ngả nghiêng nắm níu bí bầu

Giếng sâu càng nối dây gàu càng xa

Không hương hoa vẫn là hoa

Không thành chồng vợ tình ta mãi còn



Đất nước bên bờ chinh chiến


Giận hoá sóng

Căm thù hoá sóng

Dìm chết giặc thù

Vùi dập thói tham

Thương đất nước nghìn năm trận mạc

Gạc Ma thành nỗi đau Việt Nam


Hoàng Sa thành nỗi hận Việt Nam

Giặc cướp đất cướp trời cướp biển

Bốn ngàn năm miệt mài chinh chiến

Hạt cát đảo xa thấm đỏ máu Tiên Rồng


Giận hoá sóng

Căm thù hoá sóng

Mỗi tàu ngư là một cột mốc chủ quyền

Mỗi người lính là một Yết Kiêu, Phù Đổng

Giặc thù hồn phách đảo điên


Chẳng để kiếm thần rơi vào tay ác

Một phút sai lầm ân hận thiên thu

Nghìn năm còn uy danh Sát Thát

Chẳng thể tin miệng lưỡi kẻ thù


Giận hoá sóng

Căm thù hoá sóng

Thẳng tiến sa trường gìn giữ đất đai

Thẳng tiến sa trường nề chi xương máu

Vẹn nguyên biển rộng sông dài


Dưới trời mây trắng


Nén hương thắp sáng lòng con

Thương qua trăm núi nghìn non mẹ về

Sương chiều ôm ấp mái quê

Bát canh tự tứ vỗ về niêu cơm


Bếp nghèo đỏ mắt rạ rơm

Củ khoai giáp hạt bay thơm khắp chiều

Lúa rài làm khó nồi niêu

Vì con mẹ phải chắt chiu dụm dành


Giữ cho cơm ngọt canh lành

Ngoài trong êm ấm mà thành mai sau

Đời người vó ngựa bóng câu

Rách lành đùm bọc cho nhau mới là


Sân si cũng tự lòng ta

Suy kim luận cổ để mà soi tâm

Vô ưu dỗ giấc đêm nằm

Trắng tay dầu dãi tri âm mãi còn


Tôi yêu quê hương tôi


Tôi yêu quê hương tôi

Ngọt ngào câu mẹ hát

Lúa bói đòng thơm ngát

Cánh cò ngập ngừng bay


Phấn trắng tải lời thầy

Bảng đen chuyền câu hỏi

Điểm mười khen trò giỏi

Điểm chín khen trò ngoan


Sân thu cúc rực vàng

Mẹ chờ con tựa cửa

Qua rồi thời binh lửa

Cánh đồng lại ngát xanh


Canh ngọt hoà cơm lành

Tiếng cười vui vẻ quá

Từ khô cằn sỏi đá

Sung túc đã đơm bông



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 24.6.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004