Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













TRỞ LẠI LÀNG VÂY


Sau bốn mươi năm trở lại Làng Vây (*)

Đường Trường Sơn đà láng nhựa

Mái tranh bản thay màu ngói đỏ

Khăn áo dập dìu - sắc tộc nở hoa.


Nhớ khi ta luồn rừng mở lối

Dép lốp, địa bàn, dao quắm vào đây

Áo bà ba đen, mũ tai bèo ngày ấy

Nắng tháng tư thiêu đốt đất này.


Võng bạt chông chênh bên suối

Mái tăng lấp ló trăng soi

Đêm che lửa, ngày giấu khói

Khôn khéo ngụy trang cả lối đi về.


Xe tăng ta lần đầu xuất kích

Khiến quân thù khiếp đảm đến nay

Đàn Ta Lư – tiếng quân reo ngày ấy

Vọng ngàn năm với núi sông này.


Hòn đá kê nồi buổi ấy

Xác trực thăng vẫn… âm ỷ cháy.

Nghĩa trang Đường chín giáp chân mây

Đồng đội ơi, hãy nhận nén hương này !


(*-1975- 2015.)

Tháng 5-2016.



ĐÁM CƯỚI TRÊN CHỐT


Đêm qua chú rể bị thương

Chiều nay vẫn đến hôn trường đón dâu.

Ai cũng nghĩ phải lui ngày cưới

Còn gì vui hơn đối với nàng dâu.


Tin vui náo nức cung đường

Chúng tôi hái hoa rừng tặng bạn

Thác đổ thung sâu, chim hót trên nương

Suối hát bản tình ca lãng mạn…


Những điếu thuốc trên môi không đỏ lửa

Nhiều bím tóc dài dồn lại phía nàng dâu

Cưới mà chẳng phấn son gì cả

Ánh mắt, nụ cười như đốt lòng nhau.


Không mẹ chồng đỡ nón

Chú rể hôn, tặng hoa cô dâu

Chị em gái níu vai nhau

Rừng chiều nghiêng ngả…


Tuần trăng mật giữa rừng ngày ấy

Ươm mầm xanh hạnh phúc sinh sôi.

Chiến tranh có lúc sông ngừng chảy

Nhưng tình yêu vẫn nảy lộc đâm chồi !



TIẾNG ỐC U TỪ BIỂN.


Không phải tù và sừng trâu

Tiếng ốc u... tuần biển

Hải âu giật mình trên sóng

Thuyền căng buồm ra khơi

Hoàng Sa, Trường Sa ơi.


Ốc u gọi

Hải quân thời Nguyễn

Bao người đi giữ biển không về.

Cột mốc cắm vào lòng biển

Tiếng ốc u! u!

Nối lời bao thế hệ

Lệ chưa tan, xương máu lại rơi

Bao người trong mộ gió

Hóa tiếng ốc u vọng biển trời.


Tiếng ốc u tựa lời sông núi

Tiếng ông cha về quyền chủ quyền

Sống bám biển, chết không rời biển

Bạch Đằng Giang hào khí sáng ngời

Thuyền Nam Hán, Nguyên Mông tan tác

Bởi cọc lim bịt sắt hỡi người.

Tiếng ốc u nhà Nguyễn truyền đời

Giữa mênh mông gọi người giữ biển!


Đứng trước biển thấy mình nhỏ bé

Biển tự do phóng túng vô cùng

Đường chân trời cứ xanh tít tắp

Ta thả hồn theo sóng mênh mông.


Biển trẻ đẹp làm ta trẻ lại

Em có già đâu mà anh phải bạc đầu

Đá cũng có hòn “Trống mái”

Biển đa tình ai biết nông sâu ?


Sẽ còn được mấy lần về với biển

Bởi tóc anh đã trắng mái đầu

Ôm con sóng đầm đìa khát vọng

Yêu em rồi cứ dan díu bên nhau.


Tạm biệt nhé, thôi đành tạm biệt

Hẹn hè sau ta lại gặp nhau

Nằm phơi nắng trên bãi tắm

Và ôm hôn… con sóng bạc đầu.



TỪ HẢI ĐẢO

NHỚ MÙA HOA CẢI.


Tôi sinh ra trên sàn thuyền chài

Cuống nhau vùi trên đất bãi

Áo nâu non thoảng mùi chài lưới

Mỗi mùa hoa một quãng đời trôi.


Con sông quê mỗi mùa hoa cải

Mặt sông vàng hoa cải trôi xuôi

Đêm trên đảo lòng càng khắc khoải

Nhớ bờ sông hoa cải tháng mười.


Một dòng sông vắt ngang trời

Lạng lách giữa đôi bờ hoa cải

Tôi quăng lưới, em đập sào cá nhảy...

Vũ điệu sông điệp khúc làng chài.


Trăng viên mãn sông xanh như lụa

Khi lũ về hóa ngựa bất kham

Mùa nước nổi củi nhiều hơn cá

Sóng trùm bờ đỏ lựng phù sa.


Giữa biển khơi nhớ mùa hoa cải

Đêm tuần tra thầm gọi sông ơi!

Khi biển lặng, cồn cào nỗi nhớ

Hoa cải vàng hắt nắng vào thơ./.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ThanhHóa ngày 24.6.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004