Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













XA KHUẤT


Có lần mơ thấy chim hồng hạc bay về

Đường thiên di mùa còn xa ngút mắt

Có nụ hoa ngỡ mùa xuân đến thật

Nở vội vàng trong giá lạnh mùa đông.


Người đàn bà trở về đứng lặng bên sông

Ngỡ như thấy dòng đời trôi trước mặt

Có nghĩa gì đâu những điều được, mất

Khi đã trót đong đưa đời mình trên chiếc dây đu.


Tấm thảm oan khiên nào êm ả những lời ru

Đau chiếc lá một lần gieo xuống đấy

Sao ta cứ mãi mơ về nơi ấy

Nơi muôn đời xa khuất những tầm tay.


THÁNG TƯ XA


Rồi có lúc vòng tay hoang hoãi trống

Gọi người đi xa khuất phía ngàn thu

Phượng vẫn thắp từng đốm dài nỗi nhớ

Phía em về lối cũ bỗng hoang vu


Rồi có lúc bờ môi mê mải gọi

Về lại vườn xưa nghe cây lá thầm thì

Mùa hạ biếc tím một nhành hoa khế

Gọi mùa xuân sao nỡ vội vàng đi.


Tháng tư gọi chim về theo hương ổi

Ta vạch lá vườn xưa tìm lại tuổi thơ mình

Đã xa khuất những mùa xanh của tuổi

Giọt nắng cuối ngày thoáng chốc hóa mong manh!


Như trót hẹn những điều không thể nói

Đã bao lần em đứng đợi mùa qua

Tháng tư đến rồi đi vào sương khói

Trái tim tràn ký ức tháng tư xa!




cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 17.4.2016

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004