Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















Vô cùng yêu ái


( Kính tặng Tổng thống Obama )

23-5-2016


Chúng tôi đón ngài bằng tất cả yêu thương

Trăm triệu trái tim kịp hoà chung một nhịp

Quá khứ buồn đau đã khép

Mở lòng ra đón tương lai


Đất nước chúng tôi không rộng không dài

Trước sinh tử nguy nan vẫn nụ cười thân thiện

Một dân tộc bốn ngàn năm văn hiến

Chưa chùn bước bao giờ trước nanh vuốt ngoại xâm


Ngài giản dị bình thường đến…đắc nhân tâm

Yêu mến quá tưởng chừng muốn khóc

Khóc quyền thế tham lam khoác vỏ ngoài công bộc

Sợ dân tình hơn sợ hủi nhiễm lây


Sợ quán vỉa hè…

Sợ vạ gió tai bay

Sợ nhuốc quyền uy

Sợ nhơ chức tước

Lục hết trí khôn cũng không thể nào hiểu được

Vỗ ngực tài hoa sao chẳng lớn bằng người


Bắc cầu qua Thái Bình Dương

Ngài đến đất nước tôi

Nối lại thâm tình xưa Việt Minh và Mỹ

Chung chí hướng

Chung hầm hào chiến luỹ

Quân đội Mỹ là bạn ta…”

Lời Bác mãi còn dẫu Bác đã xa


Đi sẽ tới nếu ta cùng chí hướng

Càng bình dị hiền hoà càng được người tin tưởng

Xin chúc ngài vui, hạnh phúc, an lành khi đến đất nước tôi


Ngẫm gần để xót thương xa


Tôi từ đồng ruộng bước ra

Khoác vai áo lính xa nhà xa quê

Một đi không hẹn ngày về

Còn bóng giặc còn lời thề bất dung


Dốc lòng khí phách kiên trung

Ba lô cây súng bạn cùng nước non

Nắng mưa áo rách vai sờn

Thương em ngồi vá Trường Sơn chưa lành


Hiểm nguy chinh chiến đấu tranh

Biết bao người đã hoá thành núi sông

Hiếu trung đã hoá thành đồng

Gian lao đã hoá thành bông lúa vàng


Thời gian vui trổ buồn tan

Người về ấm lại xóm làng đất đai

Nước non đã đủ rộng dài

Biển trời đã thoả chí trai tung hoành


Ruộng đồng đã lại tươi xanh

Xóm quê dần hoá thị thành đẹp xinh

Vững yên độc lập thanh bình

Thuỷ chung son sắt nghĩa tình lên ngôi


Hiên chiều trải chiếu ra ngồi

Buốt lòng ngẫm lại một thời chưa xa

Một thời bom đạn can qua

Ra khơi xót biển về nhà thương sông


Đang xuân đã trắng tang chồng

Đang trai đã hoá thành sông núi rồi

Chữ tình mỗi nét mỗi nơi

Tơ duyên góc biển chân trời khó se


Ơn rừng sinh tử chở che

Gập lưng vào tuổi trúc tre đợi già

Ngẫm gần để xót thương xa

Những năm bom đạn lao qua nóc làng


Đất nghèo khoai củ cưu mang

Cái chữ cũng rách như đàn em thơ

Sông sâu ngăn cách đôi bờ

Chiến chinh chín đợi mười chờ người xa


Làng toàn phụ nữ người già

Chưa lần yêu đã bạc qua tóc thề

Thèm làn môi ấm phu thê

Thèm câu văng tục chửi thề giận yêu


Hạt ngô thơm sáng sang chiều

Lạnh lòng lạnh cả nồi niêu chăn màn

Sóng ngầm xước ngực đò ngang

Vụng tay chèo chống còn toan tính gì


Xót xa giọt nước tràn ly

Úa trầu đâu dám trách gì thừa vôi

Gieo neo lại buộc yếm sồi

Bao nhiêu lần giặt vẫn rồi gieo neo


Câu thơ vừa vụng vừa nghèo

Thiếu lời thiếu ý sao gieo nên vần

Ngọt chua bụng dạ thế nhân

Cái xa thì nhớ cái gần lại quên…


Đọc lại thư mình


Mấy mươi năm mới đọc lại thư mình

Đời lính chiến nắng sương tần tảo

Viên đạn xuyên qua tham tàn hung bạo

Lá thư nhoè vì nước mắt…

Mưa rơi


Có thể đời yêu ái tuổi hai mươi

Nên mẹ đất luôn thương người vì đất

Chết cho quê hương không bao giờ mất

Thịt sét xương dâu vẫn sống với đời


Những cánh rừng đâu thể mãi xinh tươi

Yêu và thích dần nhoà trong cõi nhớ

Vất vả tảo tần quấn chân nghèo khó

Hết trăm năm chưa chắc vẹn chữ tình

Mấy mươi năm mới đọc lại thư mình

Viết thì viết

Biết làm sao nhắn gửi

Tóc chớm bạc nhiều năm chờ đợi

Chinh chiến hải hồ

Lỡ cuộc trăm năm


Nỗi niềm quê


Về đồng thương nắng thương mưa

Thương câu lục bát vẫn chưa lấy chồng

Rộng dài chi lắm hỡi sông

Tình đây trông đấy mà không thấy bờ


Trái xuân ngồn ngộn hương mùa

Ngọt ngào đã mọng

Chát chua đã già

Đẹp cười trong nón đẹp ra

Đẹp vào ánh mắt

Đẹp qua nết cười


Yêu vừa chạm tuổi đôi mươi

Trắng tay đâu dám mở lời chào xuân

Niêu cơm lửa cạn than vần

Chuyển xoay chưa được tảo tần nghèo ơi


Mưa đâu chừa mặt áo tơi

Sắn khoai gánh nửa cuộc đời gian nan

Xóm giềng đùm bọc cưu mang

Chiếu quê chật tiếng cười khan vẫn buồn


Nhớ bạn


Xếp thời gian lại thành yêu

Câu thơ cũng lắm trớ trêu như tình

Không ai nên phải tặng mình

Sao dời vật đổi vẫn đinh ninh lời


Đau thương tang tóc qua rồi

Ơn xưa còn mấy ai người hôm nay

Một thời đạn réo tên bay

Bụng dạ trống rỗng

Lòng đầy ắp thơ


Không trăng

Đêm rộng bất ngờ

Súng giương mắt lạnh đợi chờ chiến công

Giọt mưa đọng lại đáy lòng

Rét run tăng võng

Bềnh bồng giấc trai


Quê hương trĩu nặng hai vai

Tuổi xanh lớn giữa rộng dài hồn nhiên

Đánh cho sông hợp núi liền

Giang sơn thống nhất

Miền miền an vui


Giở trang ký ức ngậm ngùi

Câu thơ có đủ ngọt bùi đắng cay

Lưng trời bóng bạn bóng mây

Chẳng xưa thì chẳng có nay để mà…


Mẹ tôi


Lời ru không tròn rưng rức tim đau

Đất nước chưa hết gian lao làm sao không thương không xót

Hoàng Sa vẫn xa

Căm thù cao ngất

Máu dân lành thấm đẫm mọi tâm tư


Xuyên ngàn năm mũi tên diệt ác vẫn bay

Người vì nước đã hoá núi sông đã thành bất tử

Địu quê hương băng qua trăm vùng chiến sự

Thân gái dặm trường lau lách chở che


Bao thế núi bao cánh rừng đã hoá thành quê

Tăng võng ba lô mắc hai đầu đất nước

Nhịp quân hành dồn vang chân bước

Điệu lý huê tình phải lòng câu ví giặm thành thương


Tấm khăn rằn che nắng che sương

Che tiếng khóc trẻ thơ trong lòng địa đạo

Che ánh lửa hồng

Che vết thương rỉ máu

Che mắt thẹn thùa

Che chắn cả Miền Đông


Nhẹ hẫng như không nhưng nặng trĩu cả lòng

Nắm cơm chiến trường biển trời ơn nghĩa

Trong tầm đạn mắt cười thấm thía

Có bạn chung hào sống chết bằng không


Thời gian đủ dài đủ để lãng quên

Chỉ mẹ biết nỗi đau goá bụa

Không qua chiến tranh con người như thiếu lửa

Đâu biết vất vả nhọc nhằn khi cõng Tổ quốc trên lưng


Lo đói no con cháu mẹ cũng xuống biển lên rừng

Bát cơm không sắn khoai chừng như nhạt nhẽo

Xếp đáy hòm tấm huy chương lạnh lẽo

Con sãi ở chùa chỉ quét lá đa


Với vọng về đâu thời oanh liệt đã qua

Chiều tóc trắng giăng buồn ra trải

Đối diện tử sinh làm sao không nhớ mãi

Sau chiến thắng vinh quang mẹ đâu còn thấy bóng mình


Bỗng dưng


Bỗng dưng thèm được cười khan

Để quên đi những trái ngang cuộc đời


Bỗng dưng thèm được thảnh thơi

Để không phải đổ mồ hôi nuôi giàu


Bỗng dưng thương kiếp ngựa trâu

Nghìn trăm thứ thuế đội đầu nên…đen


Bỗng dưng thèm được yếu hèn

Để khen cho hết tiếng khen trên đời


Bỗng dưng thèm được mở lời

Để hào phóng thưởng hạng người ăn may


Bỗng dưng thèm được xỉn say

Để quên đi lũ cướp cày dân đen


Duyên tình


Nên sông nhờ có lạch luồng

Biển kia bát ngát vẫn buồn lứa đôi

Giáp mùa khoai sắn lên ngôi

Óng tơ chê chán váy sồi yếm nâu


Bắc cầu ipad thăm nhau

Hồn nhôm vía nhựa giễu câu chung tình

Gần bùn xinh vẫn cứ xinh

Nổi trôi đâu chỉ lục bình nổi trôi


Lại xinh yếm đũi váy sồi

Lại duyên mình định nên vôi nên trầu

Quản gì cuốc bẫm cày sâu

Thuỷ chung son sắt làm đầu trăm năm


Đất nước hình bông lúa


Đất nước tôi nhìn từ khởi thuỷ

Triệu năm rồi đã có non sông

Vạn năm rồi đã có Ngườm, Sơn Vị

Có chim Lạc bay trên Ngọc Lũ trống đồng


Nếu Tổ quốc được nhìn qua bông lúa

Triệu năm rồi đất nước đã xanh

Châu thổ sông Hồng – Cái nôi Việt cổ

Cây lúa theo chân dựng luỹ xây thành


Tổ quốc tôi nhìn từ núi Đọ

Mảnh đá thô sơ cũng hơn vạn tuổi rồi

Mẹ đập hạt lấy phần nhân trong đó

Cha đẽo, ghè thành vật nhọn xăm, xoi


Mưa nắng dãi dầu gian nan hái lượm

Vất vả trần thân tạo tác hình hài

Con khôn lớn bằng lưỡi ngang, lưỡi nạo

Mẹ ngày ngày bươi nhặt sắn khoai


Nếu Tổ quốc được nhìn như gánh lúa

Hai thúng Bắc Nam ăm ắp mùa vàng

Vất vả miền Trung triền miên bão tố

Bát cơm no lòng thấm đẫm gian nan


Lúa theo mẹ theo chân người giữ nước

Lúa theo cha theo người mở cõi bờ

Gấm vóc sơn hà Hạ Long, Phú Quốc…

Mỗi đảo nổi đảo chìm là một bài thơ

Từ cây lúa đã nên hình đất nước

Xương máu ông cha con cháu nợ đời đời

Từ thân lúa hoả thiêu bầy xâm lược

Cọc nhọn Bạch Đằng đã hoá gương soi


Trên tất cả tượng đài bia đá

Hạt lúa cho đời hạnh phúc ấm no

Trên tất cả những điều cao cả

Cây lúa dựng xây non nước cơ đồ


Biển trắng rừng nâu


Thương lắm dân mình vất vả gian nan

Biển teo tóp đến thành giọt lệ

Đời vạn chài mưa nguồn chớp bể

Úp mặt vào quê thuyền chẳng lối đi về


Vị biển ngọt ngào giờ cũng nhiêu khê

Tôm cá hoá rồng

Người đang giẫy chết

Sông nhiễm mặn và rừng sắp hết

Chiến công này không thuộc nhân dân


Chưa sinh ra đã gánh nợ nần

Tiếp bước mẹ cha nắng sương dầu dãi

Bởi đất nước có còn gì để lại

Biển bạc rừng vàng đang hoá ca dao


Đắp đập ngăn sông ai được ai giàu

Phù sa chết ruộng đồng rồi cũng chết

Gánh lúa Việt không ai mua cũng hết

Tài đức này cũng không thuộc nhân dân


Thương lắm quê ơi


Thương quê chín khúc ruột đau

Cửu Long cạn kiệt buồn rầu trăm phương

Biển khơi ngầm hoá chiến trường

Cá phơi trắng xác trơ xương giống nòi


Say


Bắc cầu ipad sang chơi

Mắt em hoá rượu

Hoá lời trầu cau

Ngà ngà va cốc sừng trâu

Đời nghiêng ngả chớ say đâu hỡi tình


Thưa


Rằng thương chớp bể mưa nguồn

Rằng yêu bay lỡ cánh chuồn tít xa

Rằng quê là ở hôm qua

Rằng tên là của phong ba bão bùng


Về đồng


Về đồng quẳng gánh chinh yên

Cá tôm bó cỏ

Sả riềng giao hoan

Chiếu hoa chật tiếng cười khan

Lời thơm hoá rượu chảy tràn năm canh


Hữu hạn


Cùng đi về phía cuối trời

Cùng thơ thẩn với cuộc đời không thơ

Vô thường giăng mắc tóc tơ

Trăm năm hữu hạn hững hờ trăm năm


Vườn xuân


Da em trắng giòn tươi màu nắng

Vườn không hương hồn anh cũng ngát hương

Chồi đang nõn mà xuân xa vắng

Trái đất ngừng quay khi bất chợt vô thường


Ánh xuân


Mùa xuân qua lối hoa hồng

Gió thơm nhúm lửa phơi hong áo gầy

Mai già pha mực trên tay

Hoa vàng như nắng đậu đầy vườn xuân


Đành


Bao năm ipad bắc cầu
Chưa nên hương lửa đèn dầu…đâu quê
Cay gừng mặn muối…phải thuê  
Khôn nhà dại chợ đành ê…ế hoài


Làm thuê


Không đồng ruộng vẫn là quê

Cày thuê cuốc mướn lấm bê bết bùn

Gian lao vất vả bạn cùng

Đói nghèo rách rưới sống chung một nhà



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 29.5.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004