Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















BỖNG THẤY …

 

Một sáng, bỗng thấy mình thừa ra ở thế gian này

Người lửng lơ như trôi trong mây

Xung quanh nhàn nhạt màu vô cảm

Không thấy cái gì dở, chẳng thấy cái gì hay…

 

Một chiều, bỗng thấy cõi đời này như thực lại như hư

Gió vào lòng mình rồi ra như qua gian nhà trống

À ra đây là tiền, kia là cái xe con, còn đó là chiếc cổng

Biệt thự với túp lều gianh, phân biệt để làm gì…

 

Một đêm, bỗng thấy mình thực là vô tích sự

Lúc nào cũng lo nghĩ về văn chương, liệu có cần cho ai

Tất cả đã lập trình trong máy tính

Mình chỉ mỉm cười, bắt tay… vu vơ ở bên ngoài…

 

 

VÃNG CẢNH CHÙA, GHI LẠI

 

Sư luôn bận đi họp

Nên chùa vắng thế này

Sân trước, hồng cờ đỏ

Vườn sau, vàng lá bay

 

Trong chùa, Bụt ngẫm nghĩ

Biết đâu miền chân tông?

Dưới chân, hòm công đức

Khóa đến ba khóa đồng…

 

Hỏi tiểu, tiểu chỉ “ Dạ”

Rồi cúi mặt đứng im

Quanh chùa, lúa đang hạn

Đất nứt nhiều chân chim…

 

 

ĐÊM THU

 

Nghe tiếng gió bỗng chạm vào cánh cửa

Biết lá đêm nay bay sang nhà láng giềng

Bên ấy hình như có một người đang thức

Nhớ thương ai…

                 Sao mình cũng không yên…

 



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 29.5.2016.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004