Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Quý vị đang nghe Pathétique của Beethoven












CHẲNG CÓ GÌ LÀ MÃI MÃI 1


1. Chẳng có gì là mãi mãi
Những câu thơ em viết cho anh như trùng khơi
Cũng có ngày đuối lả
Khi em hiểu ra những điều thật giả
Trong mơ hồ tim anh
Trong mơ hồ mong manh
Những câu thơ em viết cho anh bị sóng đánh dạt vào bờ cát
Những câu thơ vỡ nát
Trần trụi, ngổn ngang, khô và chết đi rồi


2. Chẳng có gì là mãi mãi
Sao em còn hồ nghi
Lời thề linh thiêng em từng cất giữ, ôm ghì
Vì em nghĩ mình yêu nhau như thế
Yêu từ trong dâu bể
Yêu những vết sẹo thời gian dù lõm hay lồi
Yêu những tàn phai và cả những nụ chồi
Của tâm hồn khô lạnh
Yêu nhau thế mà cũng đến lúc hao mòn góc cạnh
Cái hình vuông ái tình
Cái hình vuông đều đặn của chúng mình
Cớ gì ta đánh mất
Cớ gì anh thêm dối gian vào yêu thương thành thật
Cho tình mình lênh đênh
Cho lòng mình chông chênh
Hoàng hôn xuống em tìm gì tia nắng
Tìm gì nữa giữa tâm hồn trống vắng
Cái hình vuông ái tình
3.Chẳng có gì là mãi mãi
Những câu thơ em viết cho anh như phù du...


14.11.2015


CHẲNG CÓ GÌ LÀ MÃI MÃI 2


Chẳng có gì là mãi mãi
Trăng sẽ đến phía bên đây hoàng hôn
Những nhiệm mầu ánh sáng
Những êm ái ru lòng người biết nâng niu ngày tháng
Từ diệu kỳ thiên nhiên
Mỗi ngọn cỏ, đóa hoa... đều tha thiết những bình yên
Chờ người đưa mắt ngắm
Người đừng vội buông khi con thuyền đời đắm
Hãy bơi từ mênh mông
Nhắm mắt và mơ màu ngọt của đóa hồng
Màu vàng hướng dương ngóng mặt trời rực rỡ
Hãy nhận ra điều lầm lỡ
Và tự mình bao dung
Chẳng có gì là mãi mãi, sau vấp ngã thương đau là khát vọng khôn cùng
Là mình yêu mình yêu ánh sáng
Bóng tối u mê sẽ có ngày tỏ rạng
Trăng có tàn mãi đâu
Đời chẳng là hố sâu
Đời lắm chốn như đồng bằng yên ả
Sau những cuộn trào hối hả
Con sóng đại dương vẫn tìm chốn vỗ lành
Chẳng có gì là mãi mãi, ta chấp nhận rằng lá chẳng cứ thế mà xanh
Lá chẳng mãi trên cành, hoa sẽ không rụng nhụy
Chấp nhận đón và đi qua những điều phiền lụy
Những nỗi đau tình cờ
Cả sống chết trần gian đều đi đến không ngờ
Chẳng có gì là mãi mãi
Thôi hãy hát cùng trăng bên hoàng hôn!


17.11.2015


CHẲNG CÓ GÌ LÀ MÃI MÃI 3


(Thương tặng những người mẹ)


Chẳng có gì là mãi mãi
Con sẽ lớn, con khôn, mẹ già nua
Hay mẹ thành đá cuội
Chẳng kịp nhìn con bên cháu mẹ chơi đùa


Chẳng có gì là mãi mãi
Những năm tháng thơ ngây con dần qua
Mẹ cất vào chẳng được
Mẹ níu gì cũng vuột
Chỉ giữ cho con những yêu dấu thật thà
Giữ thân con lành lặn
Giữ lòng con ngọc ngà
Dẫu hết thơ ngây con cũng là ong tìm mật
Là hoa biết tươi và chim biết hát ca


Chẳng có gì là mãi mãi
Bước chân mẹ chậm dần
Mắt mẹ nhìn mê mải
Tai lạc âm, và trí não ngu đần
Vẫn hạnh phúc biết con đều bước chạy
Ngày một lớn khôn, tai mắt rõ xa gần


Chẳng có gì là mãi mãi
Khi con muốn mẹ buông lơi vòng tay
Buông trôi lời dạy bảo
Cứ mặc kệ con chạy theo điều hư ảo
Chạy theo tình chông chênh
Theo thói đời bạc ác
Con quay lưng... Mẹ lẳng lặng nuốt đi dòng nước mắt
Trôi vào tim chảy thành những thác ghềnh


Chẳng có gì là mãi mãi
Hãy sống cho hôm nay là cần nhau
Sống cho điều chân, thiện
Cho tình người hiển hiện
Cho những yêu thương làm mạch sống tuôn trào
Con với mẹ hãy cứ là nắng ấm
Làm gió xuân cho trời đất xôn xao


Chẳng có gì là mãi mãi
Hãy sống cho hôm nay ta còn nhau!


19.01.2015


CÓ GHÉP CHỮ NHẸ NHÀNG THƠ CŨNG QUẶN MÌNH ĐAU


(Là tại mẹ đến bây giờ thì nông nỗi)


Có ghép chữ nhẹ nhàng thơ cũng quặn mình đau
Mẹ biết ru con lời ru nào về sông dài biển lớn
Về núi cao rừng xanh phố yên bình mỗi sớm
Về cái chốn trồng người cho con níu tương lai


Mẹ không dám vẽ cho con bức tranh của ngày mai
Bằng cây bút gãy và những lọ màu loang lổ
Cành cây trơ, chim làm sao xây tổ
Biển mẹ ốm đau, con cá giãy loang bờ


Có những ngày run rẩy, mẹ không viết nổi một câu thơ
Đường chở con đến trường bàng hoàng nhìn dòng xe va quẹt
Mẹ sợ hãi giữa ranh giới sự sống và cái chết
Khi một chút vội vàng cũng làm thương tổn đời nhau


Mẹ ngậm ngùi ru con bằng hò lý ca dao
Mong giấc ngủ con được ngon lành trong bình yên xưa cũ
Rồi trằn trọc xót xa, sợ mùa bão lũ
Sợ cả nắng hạn khô cằn làm con mẹ thiếu ngày vui


Mẹ biết làm thế nào để cho chỗ con chơi
Dù nơi hẻm con hay công viên phố rộng
Không có kẻ ác đến gần gây ác mộng
Con chim sẻ ngoan bình thản đến vui đùa


Mẹ biết nấu món gì ngon từ con cá con cua
Miếng thịt bó rau cho con ăn mà tin rằng con mau lớn
Con không ốm đau, con thông minh, con chạy giỡn
Con bình yên cho đến ngày mẹ sức cạn hơi mòn


Mẹ nông nỗi đến bây giờ, chưa biết làm gì tốt cho con
Dỗ giấc muộn, mơ sông dài biển lớn
Thơ viết cho con nửa chừng, tứ vần đều bất ổn
Bởi có ghép chữ nhẹ nhàng, thơ cũng quặn mình đau!


17.05. 2016

      

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 29.5.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004