Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















TÌNH YÊU VÔ TỘI


Giận con tim ngu ngơ

Để tôi mãi hoài nhắc nhở

Đoạn đời mình đã ruỗng mục từ lâu

Còn chỗ nào nữa đâu

Để mời em trọ?”


Nghe cản ngăn

Con tim lại nhỏ to than thở

Bến đợi – nỗi chờ xay mòn đá cuội

Lẽ nào - mãi ngu ngơ nhìn

Lá thu phai – rơi rụng kín thềm xuân

Dịp nào hơn – lòng được thổn thức bâng khuâng

Để nhuộm thắm – những trang thơ hồng mong đợi ”


Buông thì thương – vương thì tội

Xót xa và bối rối

Lặng chết trong đui mù

Hợp xướng bản tình ru

Mặc cho con tim nức nở

Níu chữ duyên trang trải nợ ban đầu

Người nhạo tôi: ngốc nghếch dại khờ

Bắt chước LÝ Triết gia

LUẬN mãi - hóa ra Luật sư già

Với năm tháng bạc phơ

Không ngại sớm khuya biện minh

Tình yêu vô tội”



GIẤC MƠ BỜ VIỄN XỨ



Anh đến với Em

Nửa vòng trái đất

Vượt trùng dương vạn dặm mù khơi

Chiếc thuyền buồm rách nát tả tơi

Khác hẳn những con tàu hiện đại


Nỗi ham mê không ngần ngại

Một mái chèo giữa biển động mù xa

Biển sóng xô bão nỗi phong ba

Không chùng bước hỡi người tình thế kỷ

Hưng phấn lòng khát vọng một lần đi

Hóa thân gã thủy thủ ôm khối tình si

Đơn độc như một pha huyền thoại


Chợt thấy bờ - thuyền tình như ngây dại

Trọn chuyến tao phùng

Khối tim rực đỏ như nung

Bên người tình xưa – thời cố quận

Nỗi mừng vui thương hận

Hố thẳm bể dâu hoang phế một kiếp người

Đóa hoa hồng - nụ cười tươi

Trổ nhánh hoang vu - đâm chồi trên sắc lạnh


Bờ viễn xứ

Cầm thuyền mới hững hờ lãng tránh

Con tim nung thương tổn hội tương phùng

Mũi tên xuyên từ ngực tới lưng

Thật không Em - máu trào tim bất động


Tiếng hát vang

Chim rừng tan đàn bay khỏi núi

Hai bên đường

Cây đổ lá lấp kín ngập lối đi

Phế hoang tàn

Ôm vết thương lòng lặng lẽ ra đi

Xa xa mãi

Ngược đường về Bến mơ dạo nọ


Ánh trăng tàn in dáng gầy

Gã phế binh thất trận

Con đường về

Vô định bến phương nao


Tỉnh giấc mơ

Bàng hoàng nơi cõi tối

Cố nhân ơi! Lòng nặng trĩu mối u hoài



ĐIỆU BUỒN XƯA CŨ



Nhánh hoang vu đâm chồi

Tấm thân gầy trụi lá

Thuở hồng hoang ngày nọ

Chốn mái trọ thế gian


Bên thềm đời - phố nhộn lo toan

Xôn xao nơi phố rộng

Xuôi ngược đông người qua

Nỗi muộn phiền rớt lại trong ta


Biển gặp sông - thổ lộ bước phong trần

Sao ta vẫn bí mật với tha nhân ?


Em đứng đó vẫn ngàn trùng xa cách

Ta ngồi đây ôm nỗi buồn giấu mặt

Nghe mơ hồ hư ảo cõi riêng xa

Để bao mùa xuân đẹp trôi qua

Mà sót lại linh hồn ta chết đuối


Đời người là sông là suối 

Sao ta mãi bão biển sóng ngầm


Ôi ! ngao ngán của điệu buồn xưa cũ



XÓA VẾT RÊU LÒNG


Điếng lặng bên bờ

Đâu ngờ rơi thơ

Bên dòng suối mơ

Cây xanh rung nắng

Lá lục xôn xao

Trầm hương ngạt ngào

Xa đưa trong gió

Nhạc lòng mở ngỏ

Giọng suối lời chim

Trời đất giao tình

Bướm hoa chờ mãi


Rúc rích bên lưng

Quỳnh hương vừa nở

Hương thầm nhắc nhở

Sao còn ngờ ngợ

Của mình hay Ai

Dáng hồng khai hoa


Tín hiệu trong mơ

Lặng lẽ gót hài

Xóa dấu tàn phai

Hoa lòng chợt gọi


Tin vui đã dậy

Giữa xứ bâng khuâng

Bên thềm nắng xuân

Hạt nắng lung linh

Nhạt vết rêu lòng

Xóa dấu chân qua

Xa xưa tình sử

Dạo thuở long đong

Hoa lòng nở muộn


Mơ xưa bù đền

Năm tháng chờ mong

Ướm trang thơ hồng

Đơn côi giả biệt



NỞ NỤ VÔ THƯỜNG


Đâu quyền sinh rag giữa chốn mê

Nỗi buồn nhân thế buột cõi về

Cười là khóc khô còn giấu lệ

Rất dễ lạc nhau giữa ước thề

Nụ cười vàng vọt mỗi Ai ơi

Ta sẽ mất ta giữa cuộc đời

Sinh tử trùng trùng vô lượng kiếp

Cô đơn giữa cả một rừng người


Tiếc chi không thắm nụ cười tươi

Chồi non nhìn cảnh lá vàng rơi

Chao nghiêng theo gió về cát bụi

Âm cung ngũ bậc dạ thảnh thơi


Đã trót sinh ra giữa tỉnh say

Vòng xuôi về mẹ vắng bao rày

Đất trời chuyển hóa nuôi thân rễ

Ngàn năm sương khói mây trắng bay


Thân như ánh chớp buổi trời giông

Bình minh chưa hé đã hoàng hôn

Danh lợi mây trôi Ai giữ được?

Thì thôi xin vẹn cả tấm lòng


Mưu sự tại nhân thành tại thiên”

Luận chi được mất chuốt ưu phiền

Đã cố nói chi thành với bại

Cõi tạm Vô thường ngọn lửa thiêng


Vô thường từ dịch biến mà ra

Vô thường từng mỗi một một sát na

Được mất phải chăng là chuyển chủ

Vô thường ngay chính ở trong ta


Gió mây mây gió hợp rồi tan

Xuân về hoa nở Đông lụi tàn

Nụ cười ướm lệ nơi viên mãn

Lòng như sương khói thuở hồng hoang



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 26.5.2016 theo nguyên bản tác giả do nữ thi sĩ Hồng Vinh chuyển từ NhaTrang .



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004