Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới










CHIỀU DUYÊN HẢI


Về Duyên Hải chiều nay

Nghe sóng biển rì rào nỗi nhớ

Vẫn xanh tự bao giờ một miền ký ức

Dẫu biển chiều nay ngầu đục nước mùa mưa.

Vẫn những chú dã tràng lăn mình cuống quít

Thủy triều lên, thủy triều xuống bao lần

Những hạt cát trôi hoài, trôi hoài theo sóng vỗ

Một đời cặm cụi mãi chưa thôi!


Về Duyên Hải chiều nay

Cớ chi cơn mưa chiều ập xuống

Cho con mực sữa nướng trên vĩ than hồng đỏ

Cho con cá con tôm sôi sục trên lò

Cho tiếng nói cười râm ran rôm rã

Những kẻ gặp nhau lần đầu

Chợt thành “chiến hữu”

Rượu Xuân Trường nồng đượm uống mềm môi!


Về Duyên Hải chiều nay

Rừng phi lao vẫn trải dài ngút mắt

Cho Ba Động vươn mình xanh như biển,

Như những ngôi “Nhà âm” trong hang đá

Một thời dữ dội chưa quên

Khi những cụ già còn kể về quá khứ

Mắt sáng ngời như chuyện mới hôm qua!


Rời Duyên Hải, cơn mưa còn rả rích

Rặng phi lao đen thẳm tiễn người đi

Biển vỗ sóng rì rào: Ngày sẽ rạng

Duyên Hải ngày mai…tiếp nối niềm vui…



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ CầnThơ ngày 02.5.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004