Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Dưới bóng sương trời Tam Đảo


Lảng đảng mây trời bên lưng núi

Cố xứ buồn xưa rêu tháp chuông

Lối mòn chân đá nghiêng tiếng suối

Mái phố chờ trăng ngủ trong sương


Đại ngàn chim gọi rưng rức lá

Mịt mờ bóng khói nắng lao lung

Lại nhớ em rồi xa hun hút

Để hoa ban trắng ngỡ ngàng thương


Thôi đến một ngày ta xuống núi

Ngước thấy mặt trời bỏ đi hoang

Rừng xanh gối núi đâu phế tích

Chuyện của trăm năm cũng vô thường.


Bất chợt phố sương


Theo mây lên phía cổng trời

Đèo nghiêng dốc suối gặp tôi thẫn thờ

Đằng xa lưng núi sương chờ

Thương đời chiếc lá cũng bơ vơ chiều

Dựa rừng tôi níu hắt hiu

Nghe sương lãng đãng tịch liêu phố buồn

Tiếng chim ngủ muộn nhớ nguồn

Nền xưa một thuở đã hoang phế rồi

Dường như cỏ xót dưới đồi

Tôi đưa tay hứng sương bồi hồi trôi.


Tam Đảo, 4/2016



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ PhanThiết ngày 02.5.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004