Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Quỳnh Hoa tranh của nữ họa sĩ Thanh Trí (HoaKỳ)

















Tháng tư bên ly rượu độc


Bỏ lại tim tháng tư ngoài mặt trận

vĩnh-biệt người sắt,máu,gươm,dao

hầm hố xác chôn và súng đạn

lê thân bốn mươi năm tới tận bây giờ .


Người lính xưa chống nạng trên đê

"ngày trở về" nghêu ngao tiếng hát

điêu đứng ruộng đồng lúa cháy làng quê

mặn đắng đổ dòng đen con nước .


Tháng tư quá nữa đời đã mất

ai về ai ở lại chiến-trường

hoài-niệm cháy trong tim đỏ rực

nợ trả cho người chưa phai máu xương .


Tháng tư ra đứng ngã-ba-đường

chong mắt chờ ai đây chiến-hữu

đầy đọa kiếp người

đồng-đội áo cơm

trôi nổi khuất chìm tan mùa rớt bão .


Thôn xưa em ra mừng đầu ngõ

thả tóc bay trắng một góc trời

đón đợi ai về

mắt u-hoài xưa người máu đổ

đau đớn qua rồi trao gởi cho ai .


Còn lại em 2016 ngậm-ngùi

tên tuổi tàn phai nghĩa-trang bia mộ

suốt cả đời không một ngày vui

lửa đốt cháy tháng tư ngày đó .


Hờn căm đau thương tháng tư lửa đỏ

(cháy bỏng khát khao bến bờ hạnh-phúc)

tôi mù lòa tăm tối chột thui

từng đêm say bên ly rượu độc

chôn giấc mơ lầm-lủi buổi quay về .


(TDV/SĐI/TQLC/HK)

4-2016


Quay lại Khe-Sanh.


1-

Bỏ Khe-Sanh đi từ ngày đó

chiều pha sương sắc máu chiến-trường xưa

giao-thông-hào kẽm gai hầm hố

dấu kín trong tim đến tận giờ .


Pháo bầy pháo chụp phía quân thù

đạn bom vây quanh tối mặt

dưới thung lủng sâu mặt trận chia đôi

chạy dài địa đạo ngập đầy xác chết .


Sân bay Tà-cơn đường lăn loang máu

áo trận chiến-binh lâu rách phai màu

Khe-sanh nữa đêm nghe rúc tiếng cú

còn mất người,đợi đêm qua mau .


2-

Mấy mươi năm quay lại chiến-trường

đạn thù còn ghim hầm hào cũ

tuổi hai mươi súng đạn dao găm

bao quanh bunker xám đen còn loang lổ .


Hỏi linh-hồn cũ,anh còn đâu đó

thoáng quanh đây đầy tiếng rên la

mấy mươi năm một thời máu đổ

tóc xanh xưa làm lính xa nhà .


Trở lại Khe-sanh,hambuger hill

bạn thù vùi xác quên đời lính

ngày đi mẹ quê thắt-ruột-chín-chìu

người bỏ Khe-sanh dở mùa chinh chiến (*)


Trên cao gọi sầu treo hoài niệm

Khe-sanh chôn dấu máu quân thù

đồng-đội xưa bao người nằm xuống 

máu trào dâng hận mãi thiên thu .


Đồi quê người cỏ cháy làng Bù

ngày binh-lửa đốt bao tim chiến-sĩ

những buổi hành-quân đạn bom ngang đầu

và những ngôi mộ buồn lấp cỏ dại .


Em gái Pakô,rẩy cà-phê ngút mắt

bốn mươi tám năm về lại Khe-sanh

những hố bom dấu người còn mất

trên đồi xưa ai đăm mắt chong nhìn .


Vết thương người hỏi đã thay da

đất trời Khe-sanh hoài câm lặng

mùa đông lạnh đầy cơn mưa

trên đồi bazan

những đường băng(**) chết trắng .


Về Khe-sanh đâu đây còn nước mắt

rừng ngút ngàn và thung lủng xanh

thôi đâu nhớ đau lòng được mất

thịt da người vùi chiến-trận tôi,anh ?


(tháng 2-2016)

(*)ngày triệt thoái Khe-sanh 7/1968

(***)sân bay dả-chiến Tà-cơn


Em,nổi nhớ .


Năm tháng bên em từ đó

chiều đi dấu lạnh vào hồn

trong tim người chất nổi nhớ

hình bóng người bao tơ vương .


Từ em bông lục bình trôi

bên sông tôi buồn xa xót

tình giờ cay đắng khôn nguôi

em nói thương tôi,giờ mất .


Đốt giấc mơ người nồng cháy

dù xa tôi mãi bên em

còn gì không ngày quay lại

con đò năm xưa quá buồn .


Cho dù sao hôm,sao mai

tội ai chiều thay con nước

còn đó dặm tình chia hai

xa rồi nào tôi biết được .


Em có về không tôi đợi

tháng ngày thả bóng chờ mong

đò người bao giờ quay lại

em đi dấu kín trong lòng .


Sao về chi nữa thu vàng

hình như em còn đứng lại

đồi xưa thả gió theo sang

chiêm bao một đời lở dở .


Em,sương mây về chờ đợi

bên cầu một bóng trăng vàng

nơi xa nào tôi kịp tới

cả đời nổi nhớ chưa sang .



Đà-Nẳng - Sài-Gòn


Gởi em nụ hôn môi xa

gió ngũ mắt ai xanh biếc

ngậm ngùi chiều muộn vừa qua

những lần bên em nuối tiếc .


Lá sao xa cành quá sớm

mình ai đứng lại bên đường

phố vắng chiều quên in bóng

cải vàng hoa chao hơi sương .


Bao giờ quay lại sân ga

mùa đi hồi tàu da diết

bạc màu cách trở hai ta

tay ai vẩy sầu ly-biệt .


Ở Sài-Gòn sầu trăm ngã

cầm tim ai dạo loanh quanh

giấc mơ cũ hồn trăm ngã

đêm ngũ quên chợ Bến-Thành .


Những ngày thả tình Hóc-Môn

lang bạt đất người chi mãi

về Thủ-Thiêm đợi chờ thuyền

người qua bên kia buồn thế .


Chén rượu suông vơi cay đắng

quán cóc xưa thiếp-mê-buồn

thoáng trời nổi trôi mộng tưởng

tình và tiền cũng bay luôn .


Đốt tim Đà-Nẳng quê nhà

cay khói chen buồn mắt đỏ

son môi hồng khúc đợi chờ

hàng cây tóc em theo gió .


Thu vàng trên cao góc phố

mùa đông phai chậm lối về

kỹ-niệm chợt bay cùng gió

Chợ-Lớn lặng sầu,

bên tách cà-phê .


Đà-Nẳng,Sài-Gòn nổi buồn

áo bạc trần phai dong ruổi

khuất chìm đọng dấu tuyết sương

đêm ngày thương ai

tim sầu cố xứ .


Lệ cố-nhân


Chim trời bay về núi

mây đang trôi đi đâu

ta nhìn nhau không nói

dạ trăm mối tơ sầu .


Sông xưa nước dải dầu

người ngồi tay che mặt

dặm đường xưa nơi đâu

mà nghe hoài câu hát .


Còn chăng chiều thay gió

sương đêm lạnh quê người

tình rụng rơi cách trở

mây cũng ngừng thôi trôi .


Mắt lệ sầu cố-nhân

tháng ba màu oải khói

cánh buồm chiều nhuộm sương

gởi tình ai không nói !


Đêm chải sầu gương lược

trăng chếch gối hiên-phòng

làm sao người quên hết

giấc mộng ngùi trăm năm .


Em đi bao giờ về

rừng chở đời dê núi

đá mòn tình lỡ trao

cúi mặt che hờn tủi .


Rượu khuya nơi quán vắng

bàn ghế trơ lạnh buồn

bao giờ ly cùng tận

say hết đời khó quên .


Ngoài sông đậu con thuyền

cô em tóc quấn bỏ

hai mắt chiều lá răm

tim treo ngang cuối ngỏ .


Bóng đêm che cửa sổ

thềm xuân vội buông rèm

xót đau mắt đời lệ

tình người quá xa xăm .


Vàng vỏ lá cây rừng

đêm sao khuya rơi rụng

giấc ngũ chìm cô-thôn

khuya quay về một bóng .


Chim hót câu ly-biệt

bếp chiều mờ khói sương

em vương sầu lên mắt

ta bỏ quên dặm đường .


Ngỡ cánh đồng chưa mưa

ta theo bầy về núi

biết thuyền có còn chờ

để hoa buồn muộn nở .


Phong đầu hồi xào xạc

rượu tràn quá nữa đêm

em lạ xa tình khách

cớ sao lòng ta buồn ?



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàNẵng ngày 17.4.2016.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004