Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













TÔI VÀ BÓNG


Tôi về giữa nắng trưa rơi
Bóng tôi bóng nắng chơi vơi phố buồn
Phận tôi còn những đoạn trường
Bóng ơi có biết vô thường nắng phai?


Xót xa cũng chút hình hài
Theo cơn gió cuốn lạc loài tử sinh
Tôi đi bóng ở sao đành
Sắt se nỗi nhớ lặng thinh bóng về.


Hai ta chung một lời thề
Đời tôi phận bóng đi về có nhau
Như con nước chảy chân cầu
Loanh quanh lẩn quẩn với màu thời gian.


Người còn núi cách sông ngăn
Tình tôi hoá thạch hồn trăn trở hồn
Chiều đi thê thiết hoàng hôn
Tôi tê dại đứng bóng cồn cả bay!


2011


PHÔI PHA


Một lần cũng đủ chung thân
Trăm năm tơ tóc chỉ ngần ấy thôi
Mai sau người có xa người
Trang thơ thiên cổ nghe đời vọng âm.


Chiêm bao nào ấm chỗ nằm
Nửa vầng trăng lạnh phù trầm trong mây
Em về sầu gối lên tay
Mộng chưa kịp chợp nghe ngày thu mưa.


Bên anh xuân trở mùa chưa
Bên em mầm mộng cũng vừa xót xa
Trong thiên vạn cảnh ta bà
Nơi đâu còn một bóng tà dương xưa


Bỗng dưng mòn mỏi môi chờ
Chiếc hôn quen thuộc từng ngơ ngẩn hồn
Bây giờ gió đã xa non
Giữa trưa bóng lẻ dặm buồn ai đi!


2011


NƠI ĐÂU NGHÌN TRÙNG


Yêu người mòn mỏi sớm hôm
Tim say ngậm trái bồ hòn làm vui
Xưa từ đọ bóng thành đôi
Lòng tôi đi lệch hướng đời bơ vơ


Nỗi thương nỗi nhớ nỗi chờ
Nỗi đau chín khúc còn ngờ chiêm bao
Trời mù Tháng Bảy mưa mau
Bóng chim tăm cá nơi đâu nghìn trùng!


Hạ nào ấm nỗi thu đông
Tình tôi cam phận trăm năm lạnh chiều
Thắp đời một ngọn hắt hiu
Đêm trong tịch mịch sầu theo bóng người.


Cho ai trọn vẹn môi cười
Tôi thu tôi lại ngậm ngùi giấc xưa!

2011


MỪNG TÔI SINH NHẬT
BỤI VÀNG TRANG THƯ


Lệ tôi là nến mươi hàng
Mừng tôi sinh nhật giữa bàng hoàng thơ
Tôi từ hạt bụi ngu ngơ
Theo cơn gió cuốn dật dờ tử sinh


Từng thu lá lại lìa cành
Soi gương tóc trắng hỏi hình dáng ai
Nắng nghiêng cho bóng đổ dài
Tôi quay quắt nỗi tình ngoài chân mây.


Xòe bàn tay đếm vân tay
Thấy trong mê lộ còn dài long đong
Người như thể một dòng sông
Nước trôi mải miết để rong rêu bờ!


Tôi từ hạt bụi vàng khô
Tinh khôi từ thuở nguyên sơ bước trần
Theo dòng nước chảy miên man
Tôi đi tôi lại lòng ngang ngửa sầu.


Về đâu sông hỡi về đâu
Nơi đâu ghềnh thác nơi nao dốc đồi
Khơi tim cho máu luân hồi
Phận tôi cát bụi ngậm ngùi thế gian


Lệ tôi là nến mươi hàng

Mừng tôi sinh nhật bụi vàng trang thư
Gửi người mù mịt âm dư
Hắt hiu lại một mùa thu xuống đời!


Chụm môi sửa soạn nụ cười
Hay đâu hồn lạc theo người phương xa
Sao trời lặn hết đêm qua
Sáng nay sinh nhật còn ta với mình!


2012


CÓ PHẢI ANH


Có phải anh đã về

Gió vờn thơ rất khẻ

Bước chân chiều nhè nhẹ

Như lá rụng bên hè.


Có phải anh đó không

Giấc mơ nào giởn bóng

Thổi tròn em lồng lộng

Qua bao đỉnh đồi hồng


Có phải anh hồn nhiên

Thức đời em hiển hiện

Giữa muôn ngàn sóng biển

Bồng bềnh một đời riêng.


Có phải thực là anh

Trong lòng em kiêu hảnh

Nửa đời em hồng hạnh

Còn vết tình long lanh!


Anh đã về đó ư

Giòng thơ em ngoài ngõ

Cùng gió chiều thỏ thẻ

Mừng đón người xuân thu.


Anh đã về bên em

Thực như đời chưa biến

Những hạt tình xao xuyến

Trong tim em nhiệm huyền.


2012


RU ANH


Ngủ đi anh, ngủ đi anh

Ngoài kia nắng dội vàng hanh nụ tình

Em còn hạt lệ long lanh

Ru anh có đủ những bình minh sau?


Ngủ đi anh những chiều mau

Một em bóng lẻ lao đao giữa đời

Ru anh này khúc ngậm ngùi

Trăm năm tiếng vọng rã rời chiêm bao.


Ngủ đi anh những đêm sâu

Ru anh thắp ngọn tình đau nỗi chờ

Đêm tàn còn những bơ vơ

Lòng em chợt lạ đôi bờ nhớ qu ên


2012


CẦM BẰNG GIÓ THỔI CA DAO


Gió bay tóc rối bồng bềnh

Soi gương mặt nước hỏi tên tuổi gì

Chiều mưa bão rớt người đi

Rền cơn mộng vỡ có khi lạc lìa!


Mai về thả nhánh sầu khuya

Con sông bến bãi vẫn chia đôi bờ

Vòng tay em khói phù hư

Trả anh ngày tháng chân như hội nào


Cầm bằng gió thổi ca dao

Phất phơ ngọn cỏ xôn xao lời tình

Hí trường đến lúc lặng thinh

Ngọn roi phù đổng chông chênh đất trời!


Thu ơi lá mỏng tay người

Buồn thu lá rụng ngậm ngùi tình xa

Sao trời vỡ hết đêm qua

Soi trong tiền kiếp nào ra kiếp này?


Hương rừng xao động ngàn cây

Tàn khuya ai vẽ chân mày Triệu Minh!


Pennsylvania, June 2012


KHÔNG AI KHÁC NGOÀI ANH


Có ai hẹn đến đâu mà đứng đợi

Tiếng bước trên đường tiếng lá khua

Nước mắt lau nhanh giấu lòng bão nổi

Anh không về ai han hỏi em xưa?


Bây giờ mùa đã vào đông giá

Nắng hiên nhà không đủ ấm bàn chân

Bụi hoa hồng chỉ còn dăm cánh lá

Em đứng chờ như tượng đá phơi thân


Em vẫn biết đã yêu là phải thế

Là lòng em mong đợi tới lòng anh

Nỗi nhớ nhung dập dềnh như sóng b ễ

Vỗ mãi quanh bờ tiếng vọng trăm năm


Thương nhớ quá đôi khi thành mộng

Mộng bên hiên, mộng trước cửa, sau nhà

Mộng chẳng bay xa nơi em từng sống

Chỉ quẩn quanh theo tiếng bước anh qua


Em đã đi suốt quãng đường xưa

Gọi tên anh nghìn lần trên lối phố

Tìm dấu anh như thuyền tìm bến đỗ

Dẫu biết rằng anh thực đã xa… , và


Em lại trở về nơi em lặng lẽ

( Nơi trăm năm em giấu lệ cuộc tình)

Em sẽ nói ngàn mây còn xanh thế

Hạnh phúc này không ai khác ngoài anh.


Nov 20, 2012


NẮNG VẪN RƠI


Em vẫn ngồi nơi đây

Chiếc bàn quen buồn bã

Những trang thơ viết rồi

Ngại ngùng em lại xóa


Bởi em nghĩ về anh

Phải anh là sóng cả

Đưa thuyền em lênh đênh

Giữa biển tình kỳ lạ


Có một thời đã qua

Chim trong lồng không hót

Hoa chẳng biết là hoa

Chẳng buồn vui khắc khoải


Thời gian đi như chớp

Bảng đề cấm hái hoa

Nhưng gió không biết đọc*

Làm rụng hết cánh hoa


Kể chuyện xưa anh nghe

Hoa một đời tàn úa

Khi nắng rơi bên hè

Từng nụ xanh lại nở


Em lại nghĩ về anh

Tạ ơn người yêu dấu

Mùa xuân còn bao năm

Mà mưa chan nắng dội?


2012


LẼ NÀO


Xưa đi nay ở mai về

Trái tim nhũn nhặn trăm bề hắt hiu

Th ơ và anh mấy chắt chiu

Bi ển đòi ngàn dặm tin yêu vẫn còn

L ẽ nào hồn núi xa non

B ước chân dọ dẫm bên nguồn em đang

L ẽ nào gió quạnh trăng tan

D òng xu ôi nước chảy để vàng võ lau

T ơ chùng đổ lộn âm hao

M ùa xuân bất chợt mưa mau bây giờ.


2014


CÁM ƠN MÙA NỞ THÊM HOA


L ỡ xưa ngậm ngãi tìm trầm

Đ ược thua dường đã nhiều phần lãng quên

Xe đời chở mảnh tình riêng

N ăm mươi năm để thu nghiêng đất trời

Tay gầy níu tuổi xuân trôi

Ch ắc chiu ngày tháng cho người còn xa

C ám ơn mùa nở thêm hoa

D òng xưa bến cũ câu ca hời hời

M ây bay chìm nổi d ặm khơi

C òn câu thơ vỗ giấc vui bàng hoàng

Nh ư ta trở lại trần gian

Chuy ến xe nhân thế ngày hồng tháng xanh

X á gì nắng hạn mưa nhanh

Bu ồn vui còn một khúc quành này thôi

Cám ơn xuân trở lại đời

Trăm năm giữ trọn tiếng cười nhân sinh.


2014



cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Pennsylvania Hoa Kỳ ngày 17.4.2016

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004