Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















Chim Lạc & Trống Đồng


Ngược về quá khứ

Chim Lạc tung trời

Tự do khát vọng

Thanh bình nơi nơi


Vọng lời Ngọc Lũ

Hùng anh tổ tông

Nam chinh Bắc chiến

Uy vũ Tiên Rồng


Sống với trống đồng

Chói ngời lịch sử

Đất ta ta giữ

Biển ta ta canh


Vang khúc quân hành

Nước non vẹn vẽ

Dâng đời sức trẻ

Dâng đời tài trai



Về hưu


Về hưu ta hoá thành xưa cũ

Nửa mối tình rêu cũng nâng niu

Môi nở qua đường chừng chưa đủ

Muốn gửi trao luôn hết nuông chiều


Mắt em hoá rượu ta thèm uống

Bánh vẽ nuôi nghèo cũng thấy ngon

Buốt vết thương lòng đau vết xước

Đá chẳng nên bia cũng mỏi mòn

Về hưu ngày rộng như năm tháng

Thừa giấy đành ta cứ vẽ em

Bạn đến chơi nhà mừng vui lắm

Say tít cung thang vẫn cứ thèm


Từ gặp đến yêu thường ngắn ngủi

Từ yêu đến hết lại quá dài

Ngày rộng có thêm nhiều buồn tủi

Không tiền thơ phú thoả lai rai


Về hưu vẫn thế nhưng đơn chiếc

Tình có mà sao ngỡ như không

Mất hết lợi danh còn luyến tiếc

Dài thước nào đo được cõi lòng


Hưu bảo về hưu là đã chết

Ta thấy rằng ta quá thảnh thơi

Không thế không quyền đâu đã hết

Tàn cuộc trăm năm mới rõ người



Mẹ quê


Mẹ là khúc hát ru nôi

Là cơm mít mật

Là nồi sắn khoai

Bốn mùa tần tảo nặng vai

Bẵng quên thương nhớ bên ngoài gánh xuân


Mùa đi cây lúa theo chân

Bắp ngô bỗng hoá trai tân bếp nghèo

Đậu cà chưa kịp ươm gieo

Ấm no bấm bụng vơi theo tháng ngày


Ngọt bùi thèm được giã xay

Thơm tràn miệng cối

Ngất ngây nỗi niềm

Nếp rang vàng tới tận tim

Kể chi chín sống nổi chìm

Bánh ơi


Hèn sang cũng bởi do đời

Dại khôn cũng bởi do lời không thông

Gian nan vất vả làm chồng

Chạnh thương lúa trĩu vàng đồng…

Mẹ ơi



Rượu học


Dọn lòng mấy ngụm đắng cay

Tiếc chi không cạn một ngày đãi bôi

Nâng ly rượu học làm người

Vui tràn miệng cốc xua lời tính toan


Tân hôn đôi mắt dối gian

Thơ em hoá rượu cho vàng võ tôi

Học say để tỉnh cuộc người

Học quên để nhớ thói đời đục trong


Rượu như là gái nạ dòng

Thích thì chẳng thích nhưng không dễ lìa



Cầu Ghềnh


Hơn trăm tuổi

Vẫn chưa già

Em là chị của những nhà không em

Gánh gồng suốt sáng thâu đêm

Nối liền bờ bãi

Nối thêm ân tình


Bắc sang tần tảo mưu sinh

Cầu bao nhịp nối bấy tình em trao

Gieo vào tục ngữ ca dao

Thuỷ chung son sắt dạt dào tình quê


Đón đưa cơm áo đi về

No đời

Nặng những chuyến xe gánh gồng

Nổi chìm một dạ với sông

Thảnh thơi muốn sớm lại mong từ từ



Đồi Ba Cây


Cả quả đồi chỉ có ba cây

Ba cây dàn hàng ngang như đội hình chiến đấu

Xanh đến thắt lòng

Cỏ xanh xương máu

Những người lính đã giã từ chiến chinh


Chọn nơi này dừng cuộc đao binh

Một cõi chết mãi hoài không chết

Như thời gian không bao giờ hết

Ngàn sau


Cũng thả diều đánh đáo dong trâu

Cũng tuổi thơ đầu trần chân đất

Cũng tần tảo đói nghèo khó nhọc

Nhắm mắt xuôi tay chưa hiểu hết cuộc đời


Đồi Ba cây

Đồi của chia phôi

Đồng đất tiêu sơ

Buồn đau ngút ngát

Gió vít cỏ cây chằm vào khuôn nhạc

Mỗi cánh rừng là một bản hùng ca


Từ mộ bia

Từ những cuộc chia xa

Từ cái chết tìm ra lẽ sống

Từ xương máu nên sông dài biển rộng

Hết chiến tranh vẫn khao khát hoà bình



Đường làng


Đường làng hoa nắng lung linh

Nhớ thuở dong trâu qua thời con gái

Cánh diều bay không hết chiều thơ dại

Củ khoai ngọt lừ lam lũ người quê


Đường làng xanh mướt trúc tre

Quang gánh làm duyên

Điệu hò lúng liếng

Chịu đấm ăn xôi cau trầu bắt chuyện

Cầu vồng đi đón cơn mưa


Sông làng thắc thỏm đón đưa

Khăn lượt áo thâm cha mẹ về nhà mới

Xe trâu ngất nga

Quê mùa đưa cưới

Rộn rã tiếng cười… theo tiễn người đi


Lúa vẫn đơm bông đâu kén chọn gì

Ngày của mẹ là đồng sâu đồng cạn

Câu ví nên tình

Câu hò thêm bạn

Đường gập ghềnh đã êm lối đi chung


Hoa đã thơm đến lực kiệt sức cùng

Hình bóng mẹ bạc phơ chiều tóc trắng

Đêm bỗng rộng như nỗi sầu xa vắng

Chinh phụ buồn với vọng về đâu


Tìm đồng đội


Chiến tranh đã khép lại rồi

Vẫn anh lặn lội về nơi tuyến đầu

Tìm thời khắn khít bên nhau

Tìm năm tháng chưa phai màu tóc xanh


Tìm thời trai trẻ hùng anh

Ba lô cây súng cùng hành quân xa

Chiến trường nào cũng xông pha

Gian nan nào cũng kinh qua để còn


Bao người đã hoá núi non

Thịt xương cát bụi chỉ còn nỗi đau

Mẹ chờ đến tóc bạc phau

Đêm quê lạnh lẽo như câu thở dài


Chưa yên hồn cốt hình hài

Nén nhang thắp đỏ phía ngoài niềm tin

Mẹ chờ đồng đội chứng minh

Đâu kỷ vật của con mình mới nguôi


Anh đi đến cuối cuộc đời

Hành trang chỉ với nụ cười bạn xưa

Rừng ngàn gai chông đón đưa

Dang tay chắn nắng che mưa dò tìm


Thương đau nén vào buồng tim

Thương nhau lặn lội kiếm tìm gửi trao

Hiểm nguy vất vả gian lao

Bước chân người lính chưa bao giờ dừng


Biển cháy


Xuân lên tàu hương tết ngát trùng khơi

Ngày của biển là mùa xuân mãi mãi

Hoa tri ân gửi người nằm lại

Chiến trường sẽ mãi xanh nguyên


Biển đang chồng…nên biển chẳng bình yên

Súng trừng súng

Tay cò chờ đáp trả

Giữa sinh tử là lằn ranh mỏng quá

Lạnh buốt lòng vẫn cháy đỏ tình yêu


Chẳng có chi nhưng biết cho nhiều

Đời lính chiến hiểm nguy dầu dãi

Núi thẫm biển sâu

Sẵn sàng nằm lại

Lòng đầy hoa đất nước cũng đầy hoa


Thêm bao lần bành trướng sinh ra

Lòng kẻ cướp nào ai chẳng biết

Càng vênh váo càng sai lầm thua thiệt

Đất nước này ngọn sóng cũng tài hoa


Dìm xâm lăng xuống đáy biển xa

Đánh cho biết “ Nước Nam chi hữu chủ…”

Tưởng đã cũ nhưng nghìn năm chưa cũ

Cọc nhọn Bạch Đằng vẫn sáng gương soi


Đau đớn căm hờn Bắc thuộc vọt roi

Máu của mẹ rực lòng biển đỏ

Gươm giặc chém sâu vào muôn thuở

Đời đời con cháu khắc ghi


Tiếp tục hành trình

Tiếp tục ta đi

Đi cho tới hoà bình chiến thắng

Đời càng đẹp càng không thường bằng phẳng

Luận thanh bình đâu hoà hảo viển vông


Con là gạch nối trùng khơi


Cách xa nên gần thương nhớ

Con tàu gạch nối trùng khơi

Tình yêu mãi là muôn thuở

Dẫu cho góc bể chân trời


Hừng đông gói đùm cơm muối

Chợ xa nặng vai gánh gồng

Thương mẹ lưng đè thêm tuổi

Lòng ngày nào cũng bão giông


Chiến trường đạn bom không mắt

Cuộc người như ngọn đèn treo

Cơn gió nuông chiều cũng tắt

Trách sao bão tố hiểm nghèo


Cách xa lòng đầy thương nhớ

Con là gạch nối trùng khơi

Mộ sóng bùng lên chắn gió

Che con cha vẫn bên đời


Không con chối từ nhận tuổi

Ngày xuân nhạt thếch môi trầu

Bão bùng gian lao khuyến mãi

Mẹ đứng về phía buồm nâu


Tình yêu ơi…

chưa xa đã nhớ


Tình yêu ơi

Chưa đến mà đã gặp

Em xinh màu cổ tháp

Ngập ngừng thơm nếp xôi

Ngây ngất thu bén mắt vú đồi


Tình yêu ơi…

Chưa xa mà đã nhớ

Nụ hôn nồng đã thành muôn thuở

Bảy sắc trần đan áo thưa

Đêm tình ngọt lịm môi xưa


Mộ đá cờ lau thênh thênh hồn nước

Máu nhuộm hoàng hôn đỏ rực cả chiều

Đã hoá núi sông

Đã thành Tổ quốc

Hy sinh cho đời khi chưa vừa chớm tuổi yêu


Bắc thang lên trời nổi lửa khua niêu

Ruộng xếp bậc cao đầy no ấm

Chỉ yêu thơm hương tình lạ lẫm

Em ngọt ngào hơn cả ngọt ngào tôi


Chưa gặp mà lòng đã thương nhớ ai ơi

Trâu gác bếp cơm lam thắp tình xa xứ

Bát rượu táo thơm dậy thì thiếu nữ

Yêu vạn lần vẫn chưa thể hết yêu


Mùa theo chân lúa


Gom nắng gửi về em

Hong khô ngày bão tố

Đảo xa bằng cách trở

Thương mẹ thắt the lòng


Nỗi nhớ thành mênh mông

Cơm nghèo thơm dầu dãi

Nhọc nhằn em gieo cấy

Tiếng cười vẫn thanh trong


Nón lá mọc khắp đồng

Nên gừng cay muối mặn

Thương nhiều đêm thức trắng

Giáp hạt chạm âu lo


Tóc bạc phơ cánh cò

Đắp lời ru cháu ngủ

Ước mong hoài no đủ

Thương bà lắm bà ơi



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 17.4.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004