Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















Tổ quốc Nơi bắt đầu


Nơi bắt đầu Tổ quốc trong tôi

Là câu mẹ ru

Là bình minh từ biển

Là chiến trường nguy nan chinh chiến

Xếp lại đường cày cha thay thế đường gươm


Nơi bắt đầu Tổ quốc trong em

Là cánh đồng xanh màu nắng mới

Lúa trong lúa theo người đi tới

Hạt gạo căng tròn hạnh phúc ấm no


Nơi bắt đầu Tổ quốc là câu thơ

Nam quốc sơn hà…

Thiên thư định phận…”

Nơi trung hiếu nghĩa nhân làm trọng

Con cháu Lạc Hồng dạ khắc tâm ghi


Nơi bắt đầu Tổ quốc là lương tri

Nợ xương máu biết làm sao đáp trả

Xương hoá núi sông

Máu thành biển cả

Hạt đất vô hồn cũng rạng rỡ linh thiêng


Nơi bắt đầu Tổ quốc là tình riêng

Nợ nước thù chồng cưỡi voi Sát Thát

Hào khí nữ nhi rực hồng sông Hát

Vì nước quên thân ơn mãi Hai Bà


Nơi bắt đầu Tổ quốc trong ta

Là đứng lên và tiến về phía trước

Với giặc thù chớ bao giờ chùn bước

Dải chiến hào hình chữ S vẫn nguyên



Nơi hạnh phúc bắt đầu


Nơi bắt đầu hạnh phúc trong tôi

Là bài thơ mọc lên từ đất

Vắt vai đường cày gian lao khó nhọc

Hạt cơm no lòng thấm đẫm mồ hôi


Nơi bắt đầu hạnh phúc trong tôi

Là bài ca hát ra từ lính

Dồn dập quân đi cho xóm làng yên tĩnh

Tiếp mẹ đào hầm xuyên thế kỷ hai mươi


Nơi bắt đầu hạnh phúc trong tôi

Là cánh buồm nối trời với biển

Tấm lưới cần câu cũng là lính chiến

Biển của mình mình giữ buồm ơi


Nơi bắt đầu hạnh phúc trong tôi

Là bình minh thắp hồng con sóng

Tay lưới nặng tảo tần khát vọng

Ngọt lịm hương mùa

Tôm cá tinh tươi


Nơi bắt đầu hạnh phúc trong tôi

Tháng giêng hội làng

Tháng ba hội lúa

Đon mạ vá liền đồng liền thửa

Câu ví em trồng xanh mướt ca dao


Cuộc sống thế nao cũng rất ngọt ngào

Trong sâu thẳm lời yêu nào cũng mới

Dẫu vẫn biết đời luôn là dấu hỏi

Hạnh phúc bắt đầu từ những nguyên sơ


Lời con tàu


Ta là sếp cả đoàn tàu mê muội

Ngươi hãy đến đây để thấu đáo lỡ lầm

Công với nước hoá thành trọng tội

Hiếu với đời ăm ắp hờn căm


Ta miệt mài ngược Bắc xuôi Nam

Chở tất túi tham lam về chia đây đó

Con vít cây đinh nhà to xe nhỏ…

Mọi thứ lãi lời ta hào phóng thu gom


Chẳng phải tài ba nên phải ôm đồm

Nhưng không thế thì bạc vàng sao hái

Dăm nhiệm kỳ chứ đâu là mãi mãi

Tài cán gì mà ấm đít lâu năm


Mục ruỗng thân ta vẫn phải ăn làm

Gương mẫu đầu tàu cũng qua luồn về cúi

Tróc vẩy trầy vi băng hầm vượt núi

Sân ga nào cũng cảnh cáo chưa ngoan


Chẳng phải lo toan nhưng đâu mãi an nhàn

Đời bể khổ cớ gì ta không khổ

Nợ ân ái có khi còn dễ thở

Nợ xương máu đói nghèo khó xa chạy cao bay


Nhân quả luân hồi khuất mắt sao hay

Ta chỉ có một con đường duy nhất

Là tiến lên và hân hoan chu tất

Lợi lộc tiền tài sòng phẳng chung chia


Chẳng phải bận lòng ai nói tự nghe

Đàn gảy tai trâu mỏi mồm kim cổ

Vạn luỹ trăm thành cũng ba tấc mộ

Đời là chi ta cứ phải chi chi


Ta là sếp cả đoàn tàu ngu si

Ngươi hãy đến đây hào hùng chửi bới

Mắng chó la mèo cũng còn đỡ tủi

Gặp kẻ yếu hèn xin mở đức hiếu sinh


Về những dòng sông đang chết


Điêu tàn lấn át sông quê

Khản lời con nước réo về trách than

Buốt tim ếch nhái xa đàn

Chạnh câu trong đục thêm vàng võ xuân


Buồn buồn pha lẫn bâng khuâng

Một thời đấu cật chung lưng với đồng

Giọt mồ hôi kết thành bông

Lúa theo chân lúa no lòng tứ phương


Dẫu là khách lữ qua đường

Thương sông giãy chết như thương chính mình

Phù trầm đâu chỉ nhân sinh

Ngác ngơ phương hướng hành trình quẩn quanh


Hẹp sông để rộng phố thành

Sang giàu thua thắng tuỳ canh bạc đời

Dễ đâu tới được chân trời

Thương sông chỉ biết khóc cười với sông



Hội Lim


Mở lòng ra trước câu thơ

Vén đêm lục bát tìm bờ thiên thai

Người về để áo cho ai

Lạc tôi bóng chiếc bên ngoài hội Lim


Quai thao nón thúng tôi tìm

Nhạt môi thèm miếng trầu têm em mời

Lẻ mình cho bạn thành đôi

Thầm thương trộm nhớ tới hồi phân thân


Mắt không luyến láy môi trần

Một canh quan họ mấy lần đầy vơi

Chưa đành bèo dạt hoa trôi

Để thương nhớ mãi không thôi đường về


Nhành xuân héo hắt đoá quê

Bâng khuâng nắm níu câu thề lơi khơi

Xót xa thì cũng đã rồi

Liền anh liền chị liền tôi…chưa liền


Mở lòng ra trước câu kinh


Đời vẫn hẹp hơn cửa lòng rộng mở

Ta chẳng là ta khi chỉ sống cho mình

Danh lợi tiền tài hỷ nộ ái ố

Chìm nổi bể đời chua chát nhục vinh


Đến cửa Phật giữ lòng hỷ xã

Về chốn trần trải dạ từ bi

Không danh lợi không khổ đau mặc cả

Chẳng mượn vay chẳng thất hứa chai lì


Cây mọc thẳng vốn tự thân nó thẳng

Sông quẹo cong bởi thế đất thế bờ

Chiến thắng mình mới là chiến thắng

Đừng dại khờ tin tưởng vu vơ


Vào cửa Phật dọn lòng tu tập

Ra chốn trần mở đức khai ân

Dẫu tần tảo nhưng tâm hồn độc lập

Tích đức tu nhân hạnh phúc vô ngần


Chiến trường đi

xanh ngát tuổi xanh


Lá thắm xanh từ xác lá úa tàn

Hoai mục rạ rơm ngọt lòng bầu bí

Tóc đầy búi vẫn chưa tròn chung thuỷ

Hạt gạo giáp mùa the thắt đói no


Từ giã chiến trường

Từ giã xin cho

Máu của lính chưa bao giờ uổng

Độc lập vươn mình từ nơi anh ngã xuống

Hoá thiêng liêng suy nghĩ bao người


Em lớn lên trên tiếng hát câu cười

Tương lai đẹp như cánh đồng mẹ cấy

Những cây cầu đang thì con gái

Nối đôi bờ

Nối nhịp tình yêu


Tiếp chuyện ngày sau thầm thĩ sáo diều

Neo vào nhớ vẹn nguyên thời thơ ấu

Củ khoai đỡ lòng sẫm màu úa rũ

Một chữ chưa từng…ăm ắp xuyến xao


Giặc buộc ta phải đắp luỹ đào hào

Gác lại thời xuân thơ mộng nhất

Tiếp bước người xưa kiên trung bất khuất

Dịu dàng ơi xin gửi lại cho quê…



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 17.3.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004