Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















HUẾ VÀ EM


Mưa rả rích suốt Đông nghe mà ngán

Tôi về Huế những ngày năm cùng tháng cạn

Để sẻ chia với Huế những ngọt bùi

Để bất chợt hưởng chút nắng ấm hiếm hoi

Mới thấy hết được Huế đầy vơi người đi -

Lúc chia tay ray rứt lòng không nỡ

Xa trở về chợt vỡ mộng công danh

Cảnh hai quê vò xé nát duyên lành

Sáng chớp mắt qua nhanh chiều đã xế

Chỉ một sát-na mộng muôn trùng hoang phế

Chợt ấm lòng tiếng Dạ với tiếng Thưa

Nghe rưng rưng thương tiếc mấy cho vừa

Gom nhặt hết Hư thừa còn sót lại

Dạ, có chi mô”. Giọt sương lành thư thái

Em trả lời - xóa phăng trong tôi điều ái ngại

Tan theo mây lòng mát mái xuôi chèo

Tưởng đã quên “Tiếng Huếquá trong veo

Giờ cảm nhận hồn thảm nghèo như thể


Em với Ta từng tang thương dâu bể

Tôi người đi - Em kẻ ở lượm duyên lành

Ta gặp nhau lòng bén chút rất xanh

Ôi châu ngọc mong manh hoàng hôn xám


Dù hai ta có lỡ vượt rào tình bạn

Rơi vũng lầy là vấn nạn nghĩ suy


Chuyện “ hoa nghiêm nặng nợ” cũng xin tùy

Kẻ lạc lỏi” xin chi nơi “đồng điệu”

Dù thong dong nhưng ta biết em rất thiếu

Bởi yêu em ta trân trọng hiểu hết nỗi dư

Em mong cho ta những vỡ vụn riêng tư

Vì vốn biết nghệ sĩ như anh thường hay mất


Yêu là cảm thấy Thiếu thốnDư thừa nhất

Nhận và cho được mất của số phần

Chuyến ái tình ta mời em tham đự từ số không

Để khơi động trái tim về nguyên thủy


Ta cố suy những điều đã nghĩ

Đưa lên ngôi cuồng si này luống sâu vun vén

Huế và em ta mong vẹn đến cuối đời

Biết đâu chừng là hố thẳm cuộc chơi?

Nhưng Ai nỡ buông lơi người đồng điệu



ĐÃ HỒNG NHAN KHỎI NÓI NHIỀU


Trẻ đời kiến thức chưa xuyên

Cảm nhận chưa thấu bên triền đong đưa

Đã uổng oan mấy cho vừa

Vướng mùi tục lụy nghe mưa thiu lòng

Không long đong phải long đong

Trâu đen cà mãi cắn lòng còn xiêu

Đã hồng nhan khỏi nói nhiều

Dập cho mềm nhũn theo chiều bể dâu

Vướng tài hoa - ngâm bạc màu

Sứt càng gãy cọng nát nhàu mới thôi

Kẻ như vậy khỏi lôi thôi

Nhốt vào chốn chợ - điên. Môi trường - tiền


Muốn nguyên sẽ giữ cho nguyên

Muốn ham con tạo chìu liền cho ham

Dụ cho thấy lợi là làm

Nhà ở làm chợ đàn chùng đứt dây


Thời gian sàng lọc ra ngay

Tỉnh điên điên tỉnh rõ hay dự mời

Khôn vận dụng trải nghiệm đời

Ương ương dở dở buông đời cho xong

Luật đời lơi lỏng đừng hòng

Tưởng lách khe hở là xong kiếp người

Sàn lọc kiếm kẻ còn tươi

Giao ngay việc lớn để đời ngợi ca


Loại như ngọc chờ lại qua

Thượng vàng hạ cám cho lòa lối đưa

Theo chân m chắn gió mưa

Nối giòng thương phú dư thừa vị ngôi

Sắc tài như thế thì thôi

Còn gì để nói mong đời cảm thông


Nhưng không hỡi phận má hồng

Đã rơi chốn chợ phải đồng người ta

Phương tiện thôi tưởng là nhà

Biết tiến quên thối chẳng qua sự đời

Cho lên cao để được rơi

Con lắc đời đã mọc mời cứ ai

Đáy giếng ngỡ mình Chân Tài

Thì đây đã sẵn chữ Tai luôn vần.


NHỠ MAI


Vô tình em rớt nụ nghiêng

Trượt chân anh té chạm triền sơ hoang

Ngờ đâu giữa muộn thu vàng

Bén xanh hé nụ bít hoàng hôn xưa

Em như tranh giấu ý thơ

Trong nghiêng dáng đợi chạm bờ nguyên thanh


Em hồn nhiên đến trong lành

Sương non giọt chạm hồn anh đâm chồi

Nghe bâng khuâng nơi nhoẽn cười

Hồn hoang lãng đãng trãi phơi nỗi lòng


Đời phiêu lãng còn đèo bòng

Chạm miền tục lụy hao mòn nàng t

Nhìn cao quí mà ngu ngơ

Không lẽ hoang phế bên bờ tịch liêu

Tứ thơ rãi khắp chữ yêu

Nào như con trẻ chơi diều đứt dây


Nhỡ mai 

Nhỡ mai ! Người bỏ ta đây

Làm sao chịu thấu đêm ngày nhớ mong

Nhỡ mai ! vuột cả trời hồng

Nơi từng cùng lội phiêu bồng trang thơ


Tìm xem rõ lẽ hững hờ 

Ra nơi đón gió bên bờ mây thu

Gặp chăng chăng nữa cho dù

Thỏa tình khát vọng thơ ru ta rồi

Vong thân mờ nhạt cái tôi

Xuôi đem gói gọn cuộc đời dâng em

GIEO PHƠI CUỘC TÌNH


Hoa lòng nở nụ

Nâng đóa tay hoa

Bước nhẹ vào đời

Tơ trời xanh trong

Thơm ngát bao tình

Giây phút đợi mong

Bướm ong chờ mãi

Về bày cuộc vui


Dưới nắng hồng minh

Gieo phơi cuộc tình

Ngày tháng vỗ về

Giọt tình lung linh

Đôi lòng xe kết

Đơn côi giã biệt

Buồn ơi! chào mi


Rước em lên đồi

Lên ngôi huyền thoại

Theo tóc em bay

Giữa mây ngàn gió nội

Dìu bước chân ngà nơi vũ hội

Theo tiếng gọi con tim

Hát cho em nghe

Xiết bao lời đắm đuối chân tình

Đầy thơ



TÌNH TÔI


Em yêu ơi

Dẫu mang tiếng dại khờ

Như kẻ tình si

Ngồi hát vu vơ

Cầu vồng bảy sắc mưa ngâu

Ngân Hà - Ô Thước bắt cầu

Mãi một lòng

Mà linh hồn chết đuối


em cuối biển chân trời

Xin làm ngựa hồng vó câu rong ruổi

Mong được một thời “để yêu để chết” vì yêu

Cháy lòng


Nhưng không em yêu ơi

Tôi đâu phải là gã thợ kim hoàn

Ngồi mân mê đầy mưu toan rồi sinh lòng biển lận

Nâng niu báu vật ôm số phận kẻ mộng du

Lật trang đời phù phiếm chuyện riêng tư

Mỏi mong làm nên một pha thần thoại


Tôi chỉ yêu Em

Mong toại khát lòng mơ

Cho cánh diều mãi ngu ngơ dưới nắng hồng.



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 25.02.2016 theo nguyên bản tác giả do nữ thi sĩ Hồng Vinh chuyển từ NhaTrang .



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004