Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Vườn xuân


Da em trắng giòn tươi màu nắng

Vườn không hương hồn anh cũng ngát hương

Chồi đang nõn mà xuân xa vắng

Vũ trụ ngừng quay trong giây phút vô thường

.

Quê hương & mẹ


Ngập ngừng nâng chén xuân vơi

Nén lòng ngụm đắng khi trời vẫn xuân

Ngóng về phương mẹ bâng khuâng

Quanh năm vất vả tảo tần với quê


Nón tơi áo vá đi về

Lối mương bờ thửa đường đê chẳng rời

Thương sao cây lúa ngàn đời

Gian lao như mẹ chẳng lời thở than


Cho xanh nhận lấy úa vàng

Hoá thân cát bụi nuôi ngàn mầm xanh

Phong ba bão tố rách lành

Nhỏ nhoi chiếc lá mà thành quê hương

.

Ánh xuân


Mùa xuân qua lối hoa hồng

Gió thơm nhúm lửa phơi hong áo gầy

Mai già pha mực trên tay

Hoa vàng như nắng đậu đầy vườn xuân

.


Nhớ trường


Em có về trường xưa

Tìm giùm ta nỗi nhớ

Dáng gầy tha thướt nhỏ

Bờ môi hồng tinh tươm


Bướm vàng chở nắng thơm

Bập bùng trên đôi cánh

Đoá xuân thơm vành vạnh

Lòng trần nở bừng hoa


Từ cổng trường đi ra

Bao tài hoa kiến thức

Thêm mạnh giàu Tổ quốc

Thêm hạnh phúc giống nòi


Mái trường của tôi ơi

Đẹp hoài trong nỗi nhớ

Một thời thành muôn thuở

Ơn cô thầy chẳng quên

.

Lời hoàng hôn


Rồi đến lúc ta cũng về cát bụi

Trả lại đời cho nhân thế giành tranh

Trả xương cốt về cho sông núi

Hồn lang thang cùng huyễn mộng chưa thành


Rồi đến lúc ta ăn năn hối cải

Những sân si ái ố ở đời

Còn đâu nữa bạn bè ngồi lại

Chén tạc chén thù thoả thích vui chơi


Bắt quàng giàu sang van tiếp sức hà hơi

Dẫu bằng gối vẫn tới cùng đây đó

Mượn oai cọp làm mưa làm gió

Tri kỷ tri âm đành phải lỗi nghì


Rồi đến lúc ta cũng ra đi

Lệ nến khóc hay lòng ai đó khóc

Quần áo mang theo không còn chiếc cúc

Tiếc không ta hì hục bòn tro…


Sống ở đời ăn cốt để no

Đâu nhất thiết mâm đầy cỗ lớn

Giúp kẻ khó đang khi nguy khốn

Chẳng thể là ta khi sống một mình


Can cớ gì phải ham hố lợi danh

Đời bể khổ lợi danh rồi cũng khổ

Vạn luỹ trăm thành cũng ba tấc mộ

Nghìn bạc muôn vàng cũng sáu tấm càn khôn


Chữ nghĩa nhân nếu hết đất sinh tồn

Câu chung thuỷ ngập chìm trong dối trá

Không gì cả nhưng tình là tất cả

Đâu phải thánh thần mà chẳng đa đoan


Hòn đất nên khôn sẽ hoá bạc vàng

Sóng ngạo nghễ sẽ tan vào bờ bãi

Sẽ sương khói cả những điều thực tại

Như bình minh giãy chết giữa bình minh


Lúc tối tăm cái bóng cũng bỏ mình

Thì dựa dẫm chỉ là điều phiêu hốt

Không minh mẫn cũng không dại dột

Lời nhà quan có mật có đường


Trăm nghi ngờ cấu xé một niềm tin

Ngàn yêu ái cúi mình câu nịnh hót

Cay đắng xé lòng sau lời xảo ngọt

Trời mười phương đất chỉ bốn phương


Yêu cuộc đời yêu cả đau thương

Quả tim nhỏ đập trong bầu bạn lớn

Cả tham ô lăng loàn hung tợn

Mãi hoài yêu xin mãi hoài yêu…


Kính nể ruồi bé nhỏ hạt tiêu

Lại phủ khắp sơn hà xã tắc

Bởi trong ta luôn còn tính giặc

Nên chẳng sao chiến thắng được mình


Mùa sim biên giới


Tháng hai nở đầy nước mắt

Mùa sim biên giới đang hoa

Khói hương buốt lòng se thắt

Ơn anh vì nước vì nhà


Miệt mài gian lao chinh chiến

Đồng Đăng đạn lửa trùng vây

Máu thấm xuyên lòng Tổ quốc

Hoang tàn buồn đau mắt cay


Chiến trường lênh loang hồn máu

Rập rờn sắt thép xung phong

Máu đi dựng cờ Lũng Cú

Máu về đỏ rực Pha Long


Tháng hai nở đầy thương tiếc

Tuổi xuân mộ cỏ xanh trời

Sim thấm máu hồng thêm biếc

Lặng nhìn thương lắm mẹ ơi


Sinh nhật 17 – 2


Có cái chết đã hoá thành bất tử

Dải biên cương nhuộm đỏ máu hồng

Thêm một lần anh đi vào lịch sử

Đánh đuổi quân thù gìn giữ non sông


Có cái chết để làm nên chiến thắng

Có thương đau hạnh phúc mới thăng hoa

Anh đã lấy ngực mình làm lá chắn

Để vẹn nguyên xã tắc sơn hà


Người vì nước đã hoá thành sông núi

Cột mốc biên cương cũng hoá pháo đài

Xác giặc chất cao bằng sầu tủi

Vị Xuyên vươn mình thành Đống Đa thứ hai


Lửa từ súng và lưỡi lê từ súng

Bàn tay xâm lăng gieo chết chóc điêu tàn

Đạn từ súng và ác ôn từ súng

Máu dân mình rực đỏ Hà Giang


Đừng quên lãng công ơn người vì nước

Vô dũng vô tâm lo kích động hận thù

Không lớn nổi bằng người cũng đừng nhu nhược

Một Bạch Đằng đủ dậy sóng thiên thu


Vinh danh anh những người vì đất nước

Chết cho quê hương không một phút ngại ngần

Để nhắc nhớ cho loài xâm lược

Đụng đến đất nước này không chết cũng què chân


Sinh nhật anh vẫn tuổi hai mươi xuân

Vẫn dáng đứng oai phong và niềm tin tất thắng

Lịch sử anh minh luôn công bằng sòng phẳng

Chiến thắng này soi sáng mãi muôn sau



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 23.02.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004