Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















Quà tặng cuối năm



Tháng chạp dài, cái rét dồn sang

Cha ước tặng con vằng vặc một vầng trăng

Cho con có những hôm rằm nguyên vẹn

Một vành trăng như vun đầy nong kén

Một vành trăng vắt ứa cam vàng

Cũng bâng khuâng bên bước đặt khẽ khàng

Cũng bối rối trên tóc chờ ve vuốt

Cũng xao xuyến theo nhịp tim mơ ước

Trăng là trăng của lứa tuổi đang xuân


Vành trăng này từng dắt trẻ dung dăng

Đón quà tết trung thu Bác tặng

Từng hăm hở trên nẻo đường ra trận

Lưỡi dao vàng xẻ dọc Trường Sơn

Cha tặng con, con bận rộn mùa màng

Đồng lúa hạn nước chợt về giữa giấc

Đường chạn vạn xe phân lăn tất bậc

Gà lên chuồng, thóc rạ vẫn vương rơi

Một vành trăng lai láng nguồn vui

Trộn với mồ hôi cần cù con đổ

Loáng qua hết những nhọc nhằn gian khổ.



Sống bù



Tám chục năm qua nhiễm thói đời

Buông tuồng ngày tháng cuộc dong chơi

Duyên tình gán ghép, vinh hoa mượn

Cánh cửa chiêm bao hé mở hoài


Sách vùi cổ viên, tiếng trùng ngâm

Rượu nhạt, trăng hiu, lạnh phiếm cầm

Người đẹp khuất dần không kịp ngắm

Lửng lơ hoài niệm, khát tri âm


Còn được bao năm nửa sống thừa

Lấy gì ấp lạnh với che mưa

Nợ đời còn phải lo trang trải

Đến lúc xuôi tay hết lọc lừa


Ước có nơi nào hiểu nghĩa “già”

Tình làng nghĩa xóm khéo lân la

Đượm, nồng chén chuốt cơn thù tạc

Êm ả hồn quê giác sớm trưa


Trăng khuya huyền hoặc chái hương đình

Gió lộng, tùng ngâm, trúc lã mình

Ngắm lại sông Ngân cầu dứt nhịp

Thương đời còn đọng bước chông chênh


Cổng bụt song thưa lọt nắng đào

Lắng chừng tin bạn cánh thư trao

Cuốc kêu vườn thị gây mùi Đạo

Đèn nhớ nhung chong đến cạn dầu


Chiêu hồn Lý, Đỗ hận ly hương

Nhẫm chuyện thiên luân khóc Sở cuồng

Mắt mỏi, chữ mờ thèm nhớ sách

Thềm hoa gọi cháu giảng đôi chương


Kể chuyện xưa sau luận thánh hiền

Vô chùa đàm đạo thuyết nhân duyên

Nón nan, túi vải băng đồi thuốc

Nghiền ngẫm đơn thang, thuật cổ truyền


Lễ hội xuân thu nổi trống tuồng

Vịnh đào lát liễu tối liên hoan

Trái hườm trí tuệ theo mùa chín

Vẫy tới mùa sau gié mộng vàng


Tạ từ ẩn tích chốn đơn cô

Tám chục năm, thôi sống vật vờ

Lái trở nồm lên, buồm chuyển bến

Góc mai già đợi báo tin thơ



Tổ quốc! tên người



Tổ quốc ơi! tên người sao thắm thiết,

Vừa gọi lên tưởng mọc cánh tung bay.

Từ đường quen ngõ thuộc hàng ngày,

Người dẫn đến biển trời xa rộng.

Những tình cảm những công trình lao động

Mang tên Người đều vĩ đại thêm lên.

Như lòng dân Người chỉ có một tên

Và tên ấy vẫn tên Người khi tới

Chủ nghĩa vinh quang dựng xây xã hội.

Cũng không riêng những tình cảm lớn lao,

Những công trình di chuyển cả trăng sao,

Mới rực rỡ với tên Người nổi bật

Bài ca nhỏ giục lưởi cày vỡ đất

Biến nhiệt tình thành một chất men say

Ôi Tổ quốc tên người luôn nguyên vẹn

Từ hải ngoại về thư của người thân

Thấy sáng tên mình liền tên Tổ quốc

…………………………….

(bài thơ này ba tẩy xóa khó xem)



Chơi xuân



Gửi bạn vào xuân, hương cúc thoảng
Thung sâu bặt tiếng búa sơn tràng
Quyên đôi rỉa cánh chòm mai nhún
Câu đối trưng lên ánh nhũ vàng.

Ông lục thơ xưa trong sách cũ
Cháu tìm khoe áo với đàn anh
Ngoài sân lơ lửng nêu xe tóc
Lạc ngựa luồn trong ngõ trúc quành

Chùa bên vẳng lại tiếng chuông ngân
Ẩn hiện bờ lau cát trắng ngần
Đò chở sang sông hai quả bánh
Của người thôn nữ viếng tình nhân

Giải khăn cô gái bay trong gió
Khúc khích cười sau vạt áo bà
Lúc nãy lên chùa dâng lễ phật
Vô tình để ố vết chu sa.

Người cũ năm nay đâu hút bóng
Ngõ thôn vòm trúc vẫn che ngang
Ta đi nhặt cánh tầm xuân rớt
Của khách chơi hoa rải dọc đàng.


1938



Bài Thơ Treo Tết Năm Qúy Hợi (1983)



Tám mươi ba

Sáu mươi bảy tuổi, có người khen

Quý, thọ - ông này sướng quá tiên

Ngày rộng tháng dài, tai mắt tỏ

Con chăm sự vụ, vợ không phiền

Làm tiên, tớ vẫn thử từ lâu

Những sáng hồn vương khói thuốc lào

Những tối mơ hoa trên gối xếp

Bài thơ “Lưu nguyễn” họa dăm câu


Thay vì công việc luyện linh đan

Tủ sách nghìn pho, lật mỗi trang

Kim, cổ, đông, tây đều đọc hết

Một giờ cho được sống bằng năm


Muốn tận ngày hưu trọn cái nhàn

Một hòn non bộ, mấy giò lan

Trí bày, tay xếp cho nên dáng

Đỡ lúc vào ra trí óc căng


Chú bé nhà bên cười ngã nghiêng

Tiên mà đến thế chả nên tiên

Còn muốn đi mua cóc có tiền

Chịu đành áo vải, cơm rau suốt


Từ đấy làm thân kết bạn bè

Tết đến tặng con gà đất nặn

Chừng xuân, nó thổi “tẻ … tè … te”


Cuối chạp 1982

Cuối tháng 11/ 1997



Khi hoa đào nở



Sáng nay trời khép chân mây trắng

Thuyền bến sông ba đậu khít bờ

Chim về xóm lạ mong sương mới

Tháng chạp hoa đào nở lẳng lơ


 Gió đẩy bờ lau chạy với lau

Núi chàm thu hẹp núp trong sâu

Bên cầu trúc đỏ, phơi đầu bạc

Ông lão quên về, đứng thả câu

 

Và có hơi may thấm lạnh lùng

Có từng loạt lá trút trên sông

Có người thiếu phụ gầy như trúc

Đi khắp vườn cau tước gió đông

 

Nàng mơ sống lại thu hôm trước

Đã rung bao nhiêu ánh mặt trời

Mùa đông buồn quá, chìm lâu quá

Chìm cả trong lòng nét thắm tươi


(Tiểu thuyết thứ năm, 10/10/1937)



CẢM THỤ


Xuân về kia – đang len lỏi bước đi

Sao rặng liễu lời oanh biếng trổi

Nương dâu mượt, tằm chưa ăn rổi

Hoa khép đài, vườn bặt dáng hương?

Bẹ cải vàng còn nén tiếp chum tương;

Gà tục tác mặt ao cá quẫy

Con mương đục tôm càng còn nhẫy

Lọn củi tươi dựng đầy láng Sơn Tràng


Chưa có gì rộn rả vì xuân

Bánh khảo, bánh chưng đang còn là nếp

Cổ tam cúc đang là giấy điệp

Cái đèn lồng đang là những nan tre

Chưa có gì tất bật bến tàu, xe

Chưa nghi ngút nghĩa trang tuần nhang viếng mộ

Ông đồ già với những câu đối đỏ

Đã ai tìm giữa buổi chợ phiên?

Chưa có gì báo hiệu ra giêng

Ruộng gối vụ còn trơ gốc rạ

Đội ca nhạc kề vai đi gánh mạ

Lò gạch nung cái rét hoa xoài


Chưa có gì … chưa có một ai

Cùng cảm thụ mùa xuân đang rộn bước!

Hay chỉ riêng tôi, lòng đầy cung bực

Như cậy đàn vui chứa mọi tin xuân

Động đến cung nào cũng nảy thanh âm.


Xuân 1984


CON GÀ ĐẤT NẶN


Giữa buổi chợ phiên chen khó lọt

Anh bán đồ chơi lần bước một

Đeo thừng gà đất nặn bằng tay

Mào gạch cánh chàm màu tỉa tót

Ò, ó, o, o – ò, ó, o

Thổi vào con mẫu má phồng to

Những bà mẹ nghèo đang chạy chợ

Nhớ bầy con nhỏ, ráng mua cho


Thứ của rẻ tiền, bằng đất sét

Gò mối, bờ đồng nặn ra hết

Chỉ cần khéo léo tay nghệ nhân

Là đủ trẻ vui ba bửa tết


Không là nguyên liệu cắp trong kho

Không giấu che như hàng đầu cơ

Không phải sắp hàng chầu chực mỏi

Trước sau một giá thuận tình mua

Anh bán đồ chơi dong khắp chốn

Giữa đám ganh đua lời lẫn vốn

Anh đem bán rẻ sức mồ hôi

Cho rộ niềm vui trò trẻ nhộn


Trong trắng lòng son dồn miệng trẻ

Chúng làm gà choai, làm gà đẻ

Làm con gà trống dáng oai phong

Gáy dậy cả trời xuân quê mẹ


Cuối tháng 11/1987


 
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả do Lâm Bích Thủy chuyển từ SàiGòn ngày 29.01.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004