Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Mùa xuân trên những chuyến tàu


Những con tàu mang hồn nước ra khơi

Buồm căng gió ngập lòng thương mến biển

Những cánh thư tình thơm mùi hậu tuyến

Em nói gì với lính Trường Sa


Cành mai vàng đang chúm chím hoa

Cười với biển nụ tình xinh nhất

Củ kiệu dưa hành vẫn thơm mùi đất

Đất thân yêu - Đất mẹ kiên cường


Trời biên cương xanh ngắt yêu thương

Chí gang thép thi gan dầu dãi

Ngụm nước ngọt tràn lòng nguồn cội

Lính xa nhà thao thức nhớ xóm quê


Mảnh trăng gầy là bạn đêm khuya

Thức cùng lính dặm dài chinh chiến

Tóc chớm bạc nhiều năm ngấm biển

Sao mũ trên đầu vẫn hướng ra khơi


Lại ngóng về đất mẹ mẹ ơi

Thương cho hết câu hò điệu ví

Yêu cho đến cuối cùng chung thuỷ

Hết trăm năm chưa hết lời thề


Những chuyến tàu ăm ắp tình quê

Tết của lính cũng đầy vị lính

Chắc tay súng giữ biển trời yên tĩnh

Xuân lên tàu nên xuân cũng lênh đênh



Tôi đang nghe đất nước mình


Không thể mãi nhìn đói nghèo lam lũ

Đất nước ơi… bao người đợi người mong

Đừng làm mới từ những điều đã cũ

Đừng ba hoa hứa hẹn lòng vòng


Bát cơm mẹ vẫn đang còn khoai sắn

Cuốc mướn cày thuê nát kiếp cũng không giàu

Mái lá vẹo xiêu làm sao no ấm

Nắng mưa gì…lòng mẹ cũng quặn đau


Lớp học nghèo con chữ sặc mùi rau

Em đến trường bữa no bù bữa đói

Ý nghĩ non tơ cũng mang hình dấu hỏi

Hạnh phúc không gần hạnh phúc thật là xa


Tổ quốc thiêng liêng đâu chỉ dải sơn hà

Đâu chỉ Bắc Trung Nam đảo chìm đảo nổi

Đâu chỉ Trường Sơn biển xa vời vợi

Tổ quốc là đồng bào

Là nòi giống hùng anh


Tổ quốc thơm trong dòng máu của mình

Biết cách chết để mai kia còn sống

Biết hoá Lê Lợi, Quang Trung, Phù Đổng…

Biết hoá cuộc đời trong mỗi sinh linh


Biết phải chiến tranh để có hoà bình

Biết xấu hổ vì dân vì nước

Biết học cái hay của người đi trước

Cần kiệm liêm chính chí công vô tư

.

Chiều về


Kĩu cà kĩu kịt lúa về

Ba tà áo buộc hương quê vào chiều

Mái đình chạm xuống tịch liêu

Niềm vui no gió theo diều lượn bay


Lưng trâu lủng lẳng cuốc cày

Nhọc nhằn vất vả buông tay bạn đồng

Tiếng cười đã lội sang sông

Câu trêu gạ gẫm ửng hồng má quê


Nắng tàn ngả ngớn lưng đê

Sáo đen sáo sậu khen chê khèn tình

Cúi đầu hôn tóc trúc xinh

Già tre liếc mắt đưa tình vu vơ


Gió lên ngô lúa phất cờ

Bếp rơm hửng lửa đợi chờ khai ân

Mẹ về vất vả dừng chân

Bát con đũa cả vang ngân xua chiều

.


Qua tháp cổ


Bình minh quàng cổ tháp

Huyền tịch mơn vú đồi

Gió về ru lá hát

Sương hay là thu rơi


Sông gào thét đầy vơi

Núi khát lời ân ái

Tấm áo bạc dầu dãi

Màu lính cũ còn nguyên


Mồ hôi hoá bưng biền

Đoá hồng thơm ngây ngất

Rét non hôn chồi lộc

Lúa chét cười đất nâu


Hoàng hôn vẽ sơn dầu

Thuyền trăng về bến đỗ

Lóc cóc xe thổ mộ

Chở nay về với xưa

.

Mẹ quê


Mười năm rong ruổi chưa lần khóc

Đâu phải không thương nhớ mẹ già

Trăm quê chưa hẳn là quê ruột

Áo bạc vai sờn…giống mẹ ta


Vẫn với đồng sâu dang mưa nắng

Vẫn lặng thầm cam chuyện lở bồi

Vẫn phải lom khom vì no ấm

Đau thắt lòng ăn vào mồ hôi


Mười năm rong ruổi chưa lần hát

Mỏi gối mày mò lối tương lai

Gian dối lọc lừa đông như cát

Ngay thẳng thật thà có mấy ai


Vẫn phải ngồi đan những ước mơ

Vẫn cười vẫn khóc với nàng thơ

Nhọc công góp chuyện ngàn phương lại

Lỗi với nhân gian mỗi dại khờ


Rong ruổi mười năm chưa lần khóc

Vẫn nhớ vẫn thương mãi mẹ già

Trăm quê đã hoá thành quê gốc

Áo bạc vai sờn…đúng mẹ ta



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 14.01.2016.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004