Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


















    HẠ TUẦN TRĂNG THÁNG CHẠP


    Lặng lẽ hồ sương sóng ngự tình
    hạ tuần tháng Chạp trăng lung linh
    gió căng sợi nhớ mùa yêu cũ
    chấp chới thuyền trăng lạc cuối ghềnh

    Trăng không già trăng hãy còn non
    dòng sông thơ hãy còn biêng biếc
    trăng vàng nghiêng trên cánh đồng vàng
    gió chướng hắt hiu vành trăng khuyết

    Trăng hãy còn non trăng chưa già
    "Lòng ngỡ quên mà nhớ rất xa "(*)
    trăng treo nửa mảnh tình đen bạc
    trăng lạc đường trăng quên lối xưa

    Trăng không già trăng hãy còn non
    ngọn bấc se se hồn vấn vương
    tháng Chạp hạ tuần trăng lúng liếng
    hoa trăng vỡ vụn vàng hoa sương!

    Biệt trang Xử Quân Tử ,một đêm trăng hạ tuần tháng Chạp 2015



CÒN GÌ CHO EM

Cho người yêu có tên trong di chúc

 

Bôn ba giữa cõi người
    ba phần tư thế kỷ
    hai vạn bảy ngàn ngày
    chưa lấy một giờ vui.

 

35 năm đầu đời
    định hình nhân cách sống
    làm thơ viết văn xuôi
    cũng có tư thế đứng
    nhởn nhơ cõi đất trời.

 

Rồi 40 năm sau
    lạc ngoài vòng thế sự
    qua mấy lớp mây mù
    lao đao từng con chữ
    đời như cơn mộng du.

 

Tuổi đời Bảy mươi lăm
    tuổi nghề Năm mươi bốn
    biết bao nỗi thăng trầm
    thừa chát chua khốn đốn
    biển tình cuộn sóng ngầm.

 

Nay đâu còn trẻ nữa
    nhưng chưa hẳn già nua
    mà quên quên nhớ nhớ
    mà thẩn thẩn thơ thơ.


Đáng nhớ thì không nhớ
    cần quên lại không quên
    mấy mươi năm cơ khổ
    vòng thế sự đảo điên.

 

Đâu còn gì để mất
    đâu còn gì cho em
    ngoài tình thơ kiêu bạc
    cố quên chút luỵ phiền.

 

Không còn gì để nhớ
    chỉ còn anh và em
     hoàng hôn còn đợi gió 
     bay vào cõi mông mênh!

 

Viết tại Biệt trang Xử Quân Tử

Sài Gòn, sáng Tháng Tư 6h43 ngày 15/2015



EM ĐI QUA ĐỜI ANH


Em đi qua đời anh

một lần không ngoảnh lại

hoàng hôn chải tóc mây

ngẩn ngơ hồn cỏ dại

 

Em đi qua đời anh

mưa chiều thương tháng Hạ

giọt nắng đeo lệ đầy

cành khô rưng mắt lá

 

Em đi qua đời anh

bão tố hờn mấy chập

sũng ướt mềm mấy canh

gió ào lên mấy cấp

 

Em đi qua đời anh

đường trăng xoa tóc rối

vũng tối mù đêm đen

bàn chân quen đá sỏi

 

Em đi qua đời anh

cung mi buồn đọng lại

thoáng qua miền lãng quên

chút tình xa vắng mãi.



ĐÊM CÀ MAU NHỚ NGƯỜI TÌNH XƯA


 

Bài thơ cho người tình xa 

Nửa chiều nhan sắc sương pha mây trời

Rối bời ngọn tóc không ngôi

Mắt xanh còn ngấn lệ ngoài hiên mưa?

 

Bài thơ cho người tình xưa

Phần hai thế kỷ mấy mùa bão giông

Mấy mùa mưa nắng long đong

Mấy mùa biển động sóng ngầm lao đao!

 

Cà Mau em hỡi Cà Mau

Đò xưa tách bến nao nao cõi lòng

Ngẩn ngơ trái đước bông tràm

Lênh đênh con nước lớn ròng sớm khuya.

 

Bài thơ cho người tình xa

Xôn xao ngọn sóng lơ thơ bãi bồi

Bao giờ phai được nét môi

Nghìn phương chưa đủ ngậm ngùi nhớ nhung

Từ em xa vắng muôn trùng!



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 13.01.2016 theo nguyên bản tác giả gởi từ Thủ Đức .

Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA THIÊN HÀ TRONG VIỆT VĂN MỚI


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004