Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Quý vị đang nghe Pathétique của Beethoven














CỎ...


Có khi cỏ cũng là em
Và em như cỏ cho mềm mắt anh

Cho đời biết một màu xanh
Cho yêu thương biết để dành nắng mưa

Cho nhau đủ đủ vừa vừa
Là một sự sống với thừa nghĩa nhân

Đôi khi cỏ cũng biết cần
Người thương, chăm bẵm đôi lần cũng vui

Đôi khi cỏ cũng sướng cười
Khi nhân gian đối đãi "Người" với nhau

Cỏ như em cũng biết đau
Khi xem lắm bận người xâu xé người

Đôi khi cỏ muốn biếng lười
Muốn thành cát bụi lên trời mà quên



TÔI YÊU NGÀY CÒN HÔM NAY


Sáng nghe mt giai điu sôi đng
Ng
ười thôi biếng lười
Người mun mm cười
Người mun nhy mt cái lên tri
R mây cung vũ điu

Cuộc sống không ít những điều kỳ diệu
Mang đến từ cuộc đời
Như là ánh mặt trời
Xua tan lòng u ám

Nếu ai đó đang âu lo sầu thảm
Đi ra ngoài thênh thang
Đi xem đóa hoa vàng
Xem mầm non mới nhú
Xem cả những phận người lam lũ
Để biết mình duyên may

Ngày hôm qua đi, ta có được hôm nay
Còn níu được ngày mai là hạnh phúc
Cố sống nhân từ những ngày trần tục
Đời vô thường làm sao

Ngày hôm nay huy hoàng, mai có thể lao đao
Đèn sáng tỏ bỗng có khi vụt tắt
Tiếc chi điều nhỏ nhặt
Tiếc chi lòng bao dung
Tiếc chi yêu dù đau khổ khôn cùng
Tiếc chi sức người làm nên cơm áo
Tiếc chi không giã từ điều hung bạo
Tiếc chi không yêu đời
Tiếc chi không cho nhau dịu ngọt tình người
Cho ấm no, mát lành thêm nhân loại

Sáng ra nghe một giai điệu hoang dại
Người muốn vào rừng hoang
Muốn lên núi cao cất tiếng hú giữa đại ngàn
Người muốn thành ngọn gió
Thổi khắp muôn phương bằng một tình yêu nhỏ

Yêu ngày còn hôm nay
Yêu ngày còn tương lai



CHẲNG CÓ GÌ LÀ MÃI MÃI 1


1.Chng có gì là mãi mãi
Nh
ng câu thơ em viết cho anh như trùng khơi
C
ũng có ngày đui l
Khi em hiu ra nhng điu tht gi
Trong mơ h tim anh
Trong mơ h mong manh
Nhng câu thơ em viết cho anh b sóng đánh dt vào b cát
Nhng câu thơ v nát
Trn tri, ngn ngang, khô và chết đi ri

2.Chẳng có gì là mãi mãi
Sao em còn hồ nghi
Lời thề linh thiêng em từng cất giữ, ôm ghì
Vì em nghĩ mình yêu nhau như thế
Yêu từ trong dâu bể
Yêu những vết sẹo thời gian dù lõm hay lồi
Yêu những tàn phai và cả những nụ chồi
Của tâm hồn khô lạnh
Yêu nhau thế mà cũng đến lúc hao mòn góc cạnh
Cái hình vuông ái tình
Cái hình vuông đều đặn của chúng mình
Cớ gì ta đánh mất
Cớ gì anh thêm dối gian vào yêu thương thành thật
Cho tình mình lênh đênh
Cho lòng mình chông chênh
Hoàng hôn xuống em tìm gì tia nắng
Tìm gì nữa giữa tâm hồn trống vắng
Cái hình vuông ái tình

3.Chẳng có gì là mãi mãi
Những câu thơ em viết cho anh như phù du...



CHẲNG CÓ GÌ LÀ MÃI MÃI 2


Chng có gì là mãi mãi
Trăng s
đến phía bên đây hoàng hôn
Nh
ng nhim mu ánh sáng
Nhng êm ái ru lòng người biết nâng niu ngày tháng
T diu k thiên nhiên

Mi ngn c, đóa hoa... đu tha thiết nhng bình yên
Ch
người đưa mt ngm
Ng
ười đng vi buông khi con thuyn đi đm
Hãy b
ơi t mênh mông
Nh
m mt và mơ màu ngt ca đóa hng
Màu vàng h
ướng dương ngóng mt tri rc r
Hãy nh
n ra điu lm l 
Và t
mình bao dung

Chẳng có gì là mãi mãi, sau vấp ngã thương đau là khát vọng khôn cùng
Là mình yêu mình yêu ánh sáng
Bóng tối u mê sẽ có ngày tỏ rạng
Trăng có tàn mãi đâu
Đời chẳng là hố sâu
Đời lắm chốn như đồng bằng yên ả
Sau những cuộn trào hối hả
Con sóng đại dương vẫn tìm chốn vỗ lành

Chẳng có gì là mãi mãi, ta chấp nhận rằng lá chẳng cứ thế mà xanh
Lá chẳng mãi trên cành, hoa sẽ không rụng nhụy
Chấp nhận đón và đi qua những điều phiền lụy
Những nỗi đau tình cờ
Cả sống chết trần gian đều đi đến không ngờ

Chẳng có gì là mãi mãi
Thôi hãy hát cùng trăng bên hoàng hôn!



YÊU LẮM LOÀI HOA MANG DÁNG TIM


Ai rng hoa v như tim v
Em th
y màu hoa c thm hng
Cho em m
ng đp vào thương nh
Cho tình m mãi my mùa đông

Ai trách đời hoa của dở dang
Em tin hoa ghét chuyện lỡ làng
Nên hoa kết lại chùm tim nhỏ
Để biết tình yêu đó rỡ ràng

Yêu lắm loài hoa không biết ghen
Với lan, hồng, cúc...nở đua chen
Hoa hồn nhiên nép bên rào vắng
Mà ngọt màu môi, yêu dấu len

Mà ngọt màu đôi tim chớm yêu
Mà xôn xao cả nắng ban chiều
Để cho em biết tình đương chín
Mình cắn tình nhau một cái liều

Mình quấn tình nhau với tóc tơ
Bên màu hồng đẹp dãy hoa thơ
Này ti gôn hỡi đừng quên nhé
Ghi dấu tình em phút dại khờ

Nếu lỡ mai này duyên em lạc
Người mộng bỏ em mất dấu tìm
Em vẫn ôm hoa vào ngực nhớ
Yêu mãi loài hoa mang dáng tim



CỨ ĐỂ EM VỀ PHÍA ẤY


C đ em v phía y
Thênh thênh hoa tím quanh đ
i
Anh nhìn nh
ư là k nim
Như là dư nh vy thôi

Cứ để em về phía ấy
Không anh níu bóng trăng tà
Không anh ru lời tình muộn
Chỉ mình em với tình ta

Cứ để em buồn và nhớ
Và thương duyên vuột lưng chừng
Tay em còn vương tình lỡ
Mắt vương ánh nhìn rưng rưng

Cứ để em về phía ấy
Anh đi đừng ngoái lại nhìn
Phía anh sắc màu lộng lẫy
Phía em tím một cuộc tình



CHỈ MUỐN IM LẶNG


Ch mun im lng
Nghe t
ng git thi gian rơi ngoài khung ca
Nghe ti
ếng lòng mình na
Xem có còn thanh tao
Hay đã nhiu lao đao...

Ngày mới đưa tay chờ giọt nắng
Hát khúc ca vui và mơ những ngọt ngào
Chút im lặng nhận ra mình đang sống
Dễ gì lặng im để sự sống thều thào

Ngày mới đưa mắt nhìn "giọt ngộ"
Thấy đóa sen hồng bay lên trời cao
Tâm tĩnh lại để biết mùa xuân gọi
Gió xuân về cho hoa lá xôn xao

Yên lặng kéo giọt thời gian thành sợi
Kết thành mành che đôi lứa yêu nhau!



TIẾC MÙA THU CŨ


Sáng nay tiết tri chm lnh
Em mu
n ôm hôn mt người
Xi
ết người vào em th t m nh
R i lăn theo nh ng tiế ng cườ i

Sáng nay lá vàng chợt rụng
Chắc mùa thu đã bỏ quên
Hay là chiếc lá trộm vụng
Ở lại chờ đông gọi tên

Sáng nay gió lùa qua phố
Em muốn được "Ai" choàng khăn
"Ai" đưa em vào quán nhỏ
Ngồi bên nhau không nói năng

Ngồi bên nhau cho thiết tha
Ngân nga thành giai điệu đẹp
Ngồi bên nhau ta hát ca
Quên đi lối đời chật hẹp

Sáng nay có gì rất lạ
Mà em cứ đứng mơ màng
Ước gì mới chừng đôi tám
Ngày đông đi vét lá vàng

Chắc em tiếc mùa thu cũ
Chở tình mộng cũ sang ngang



CÓ NGƯỜI BỎ NGƯỜI ĐI


Có ng n gió mùa đông
Ghé vào nh
chiu nay
Ghé v
n m bàn tay
Dt v nh ng ngày xư a

Cớ gì có hạt mưa
Rớt vào mắt nhòa cay
Nắng chiều bỏ hàng cây
Có người bỏ người đi

Có người tiếc tình si
Cứ ngồi với mùa đông
Đếm từng giọt chờ mong
Rớt vào nắng rồi tan

Đếm từng tiếng thời gian
Cuốn vào gió rồi bay
Cớ gì mãi ngồi đây
Nhớ người bỏ người đi

Cớ gì tiếc tình si?

 
           

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 13.01.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004