Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Mùa Xuân Ơi! Muốn Khóc!


Ta đã từng khóc

Nửa đời người tâm sự chưa vơi

Nước mắt vẫn còn dưới đáy

Vỉa than trầm tích rừng già

Ngọn lửa ủ trong tim đợi cháy

Dòng sông đầy nhức nhối phù sa.


Ngày lại ngày ban mai vẫn chảy

Chồi cây vừa lên, nụ hoa vừa nở…

Không cầm được

Ta lại khóc cho mình

Khóc cho kẻ ngắt hoa

Khóc cho hoa

Khóc cho một thời

Trước em phải chạy trốn

Đem cánh buồm dìm xuống dòng sâu!


Thời gian là một tên kẻ trộm

Chẳng từ ai, hắn chẳng ngoái đầu.

Chỉ còn ta hối hả phía sau

Dại khờ hiến dâng tất cả

Tơi bời trên tay chiếc lá…

Ta bàng hoàng đem đi chuộc màu cây!


Mùa Xuân ơi! Em đã về đây

Hoa đẫm cành sương

Tố Nữ ra thềm sông hong tóc

Đôi mắt ngọc

Hồn nhiên trên dòng biếc soi gương

Trước em ta bỗng dưng muốn khóc

Mùa Xuân ơi! Sao em lại xinh đẹp

Đến vô cùng!


2015



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 13.01.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004