Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

















Tưởng nhớ


Biết là em rời Huế ra Hà Nội một thời gian ngắn

Nhưng lòng anh trống vắng, hoang lạnh quá đi

Mặc dầu anh đang ở Los Angeles

Tưởng như xa biệt trùng trùng

Trong thâm sâu của mỗi người và trong tim

Có chất chứa niềm nhớ thương

Biết bao vời vợi

Trên tầng mây cao cũng biết xao xuyến

Trăng khuya ấy xiết bao lạnh lẽo

Mắt anh mờ đi có ngấn lệ

Sao có niềm nhớ như thế

Không ai biết được

Phần sâu kín của mỗi con người

Không ai lý giải giùm tôi

Nan đề đó


Em đi, Huế xa vắng tiếng reo cười

Ngay ngọn cỏ may cũng nhớ ánh mắt đó

Ngọn hải đường ủ rũ

Vì nhớ gót chân người đi


Chiếc thuyền nan qua nhà em bâng khuâng nhớ người

Chiếc ghe máy cũng buồn và lạnh lẽo

Trách người sao chưa về

Tiếng chuông chùa buồn bã

Từng hồi

Anh muốn ra khỏi niềm nhớ đó

Để lòng bớt bịn rịn

Cuối cùng đành bất lực

Như con rùa không bò ra tới biển

Tình yêu là như vậy sao.

(Feb.12.09)



Đoạn cuối của bài Hồi tưởng


Anh là Từ Thức về trần tìm em

Mọi chuyện sao đổi thay quá thể

Em không còn ở đó nữa

Căn nhà vắng tanh


Bởi vì chưa gặp được em nên cứ tìm hoài

Trời cao và biển rộng

Khi mất nhau mới hối tiếc

Ôi, một thuở hàn sinh


Anh trở lại khu vườn đó

Cây ổi vẫn còn, hải đường say nắng

Trăng vẫn treo trên ngọn cây

Có tiếng ve kêu đầy trời

Báo tin một mùa hạ tới


Chính khu vườn đó mình đã hẹn hò

Cùng nụ hôn đầu tiên

Có hơi thở dồn dập

Từ đó bắt đầu một cuộc chia xa


Tình Huế vu vơ, tình Huế dại khờ

Dấu ấn lần đầu sao mà quên đặng

Thằng bạn cũng đi mất

Anh biết tìm em nơi đâu


Nửa thế kỷ sau mọi chuyện trôi xuôi

Nghe giọng của Huế mình bên kia làn sóng

Huế thức dậy, bước đi tìm kiếm

Lục lọi xem em ở nơi nào trên trái đất

Một dấu tích ly tan cùng những niềm nhớ

Còn hy vọng nào chăng.


(2008)



Cảm ơn



nhiều khi chúng ta quên ơn một buổi chiều

một ngọn nến đã thắp sáng tình ta

và trăng sáng đã soi bước chân em

bên dòng sông đã cũ


cũng phải cảm ơn những hạt lúa

đã nuôi tôi những ngày tuổi trẻ

biết ơn những hạt sương

và thành phố nhỏ

cuộc tình của chúng ta

rốt cuộc cũng chấm dứt


cảm ơn những tàn phai

đã đi qua đời mình

cảm ơn vinh nhục

làm sáng tỏ lý lẽ cuộc đời


cảm ơn trí tưởng cùng những khổ đau

để viết bài thơ này.



Phác họa một mùa Xuân

đang tới



những đám mây đen đã tới, đã đi

những tế bào chào mừng trở lại

cỏ và cây nở màu xanh biếc

vạn vật như thể bắt đầu


khởi đầu một ngày mới

có niềm vui khó nói ra lời

tất cả đã đổi khác

với đất trời


bỗng dưng ta trẻ trung lạ kỳ

cây yêu thương nở từng cụm nhỏ

chim yến bay rất đỗi tình cờ


ta cũng đổi khác

rất thanh xuân.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 21.12.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004