Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















NGÔI NHÀ CŨ


Tặng bạn Lê Quyền



Trong mơ, tôi thường về ngôi nhà cũ

Nơi vợ tôi còn trong sáng đến thơ ngây

Giàn ti gôn trước hiên, hoa nở tím

Một cánh buồm xa tít cuối chân mây...


Tôi lại gặp con chó vàng răng khểnh

Bị bắt trộm om riềng đã mấy mươi năm

Hai con trai tôi, tuổi đã ngoài bốn chục

Đang tuốt gươm tre, đấu võ dưới trăng Rằm...


Tôi lại thấy mình xắn quần vào chuồng lợn

Con lợn lười, sợ tắm, chạy lung tung...

Và đêm ấy, trong ánh đèn dầu khuya vắng

Tôi ngồi viết bản Trường ca

về Vùng mỏ anh hùng 1...

...


Tôi bừng tỉnh, người run như ma ám...

Lại thấy nền nhà xưa, gai góc mọc đầy

Con chim biển đậu trên cành cây cụt

Chả biết vì sao đập cánh mãi không bay...

2011



HẠNH PHÚC



Những ông chồng đêm đêm chỉ muốn vợ bỏ

Những bà vợ ngày ngày chỉ muốn bỏ chồng

Họ tự nói rất hay về hạnh phúc

Và tiệc tùng vui vẻ như không...


Và vui đùa ca hát như không

Những gương mặt ngời ngời hạnh phúc

Nhưng đêm ấy, người đàn bà lại muốn bỏ chồng

Và sáng sau, người đàn ông lại muốn bỏ vợ...


Rồi họ lại gặp nhau,

những người đàn ông chỉ muốn bỏ vợ

Bên những người đàn bà chỉ muốn bỏ chồng

Trước ống kính truyền hình

họ lại nói véo von về hạnh phúc

Và lại tiệc tùng nhảy múa như không...

2010


TÌM BẠN



Bỏ phố chợ ồn ào, dọn về nơi xóm vắng

Hỏi nhà bạn ở đâu,

người mua nhà bạn cũng không hay

Ông ta mải đếm tiền, những đồng tiền ố bẩn

Lưỡi thè ra liếm vào các ngón tay...

2013


THANH MINH


Thanh minh trong tiết tháng Ba

Lễ là Tảo mộ...

NGUYỄN DU


Những nấm mộ xanh rờn nhòe mưa bụi

Đất trời mờ đục trắng... khói vây quanh

Không thấy chiếc cầu và tiếng chim,

để nhận ra xứ sở

Vẫn biết đây là đồng bãi quê mình...


Cha ông bao đời ngủ vùi trong cát mặn

Hồn ơi! Hồn ơi!

Thắp một nén hương, kêu

Lòng vắng lặng. Bốn bề im không tiếng

Và âm u. Chẳng biết sớm hay chiều...


Tay ta quờ chỉ chạm vào khói nước

Bay ngổn ngang khắp mộ thấp, tầng cao

Đâu phải thanh minh là tiết trời trong sáng

Người chấp chới đi ... như trong cõi chiêm bao...

Điền Trì, 2013


NHỮNG ĐIỀU ẤY...



Yêu ai thì biạ cho họ lắm điều hay

Ghét ai thì vu cho họ nhiều lầm lỗi

Tôi nhận ra những điều ấy trong sách giáo khoa

Dạy các thế hệ trẻ con về sự trung thực...

2009


CÓ NHƯ THẾ ĐẤY



Một lần tôi nói:

Tôi là Trần Nhuận Minh đây,

có ai giống với tôi không?

50 người bước ra, giầy bóng, áo là

tóc ngôi chải chuốt

51 người nhìn nhau và chúng tôi cùng hoảng hốt

Chao ôi! Có một gã nhàm chán thôi,

sao lại lắm thế này!...


Lại một lần, tôi nói:

Tôi là Trần Nhuận Minh đây.

Có ai khác với tôi không?

1 người bước ra. Và tôi thấy người này điển trai

ôm một cô gái đẹp

Tôi reo lên. Nhưng họ là ai thì tôi không biết

Và hình như họ chả mặc cái gì…

2013


BIỂN



Bạn ơi, nếu bạn có gì buồn đau

Hãy trút vào gồng gánh của tôi...


Tôi gồng hết gánh này rồi gánh khác

Như thuế nộp vào kho

Những buồn đau là thuế của kiếp người ...


Tôi gồng hết gánh này rồi gánh khác

Đổ ra biển

Tôi phải đến nhanh

Kẻo người khác sẽ chiếm hết chỗ...

Biển rộng từ ngàn xưa

Vì chứa nỗi buồn của con người

Biển mặn từ ngàn xưa

Vì chứa nỗi đau của con người ...


Không có biển, con người không sống được ...


Những quốc gia không có biển

Nỗi buồn chôn sâu hơn dưới lòng đất

Những quốc gia không có biển

Nỗi đau dựng cao hơn lên thành núi

Đất đã chật và núi đã chen nhau rồi...


Tôi bỗng hiểu vì sao

Các cuộc tranh giành

Đều nổi lên từ biển

Và bão tố

Cũng nổi lên từ biển...

2012



CÁT TRẮNG



Biển xanh lơ và đất rừng đen sẫm

Giải cát trắng ven bờ, trắng đến tinh khôi

Trắng đến mức không thể nào bẩn được

Cát chẳng nói gì, cát chỉ tự trắng thôi...


Trắng đến long lanh, trắng đến ngời ngời

Đi trên cát, như đi trong ánh sáng

Quên ở bên mình

những cướp giật, lưu manh và bội phản

Chao ôi! Sự trong sạch nhường này

vẫn còn ở nhân gian...


Nghe vơi lòng những day dứt, lo toan

Khi đêm xuống mà bãi bờ vẫn sáng lên dịu mát

Giữa đen tối mưu mô và tàn ác

Cát chỉ tự trắng thôi, cát chẳng nói điều gì...

2010



NẮNG TRỜI HÀ NỘI



Đầu bếp mang chảo gang ra vỉa hè

Và tráng trứng bằng nắng trời Hà Nội

Rất oi nồng, vẫn cố chờ ăn món mới

Vì xưa nay, chưa thấy thế bao giờ...


2014



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 14.12.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004