Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















Công dân biển


Biển dậy sóng

Thuyền chênh chao trên sóng

Vượt qua bão bùng the thắt buồm ngư

Người mở biển đã hoá thành cánh sóng

Sinh tử nguy nan giữ biển hiền từ


Cha bám đảo xây tường đồng lũy thép

Đại dương xanh hoan hỉ mở lòng

Mẹ vá lưới bằng nụ cười thật đẹp

Hải âu vỗ trời nắng hoá thành bông


Ngày rất ngắn con khô chưa đủ sáng

Em vo chiều trong rá gạo khát khao

Giọt nước ngọt - giọt mồ hôi đắng

Bát cơm thơm nghèn nghẹn máu đào


Tiếng em hát thành bài ca giữ nước

Lời mẹ ru - thông điệp thanh bình

Trẻ đến trường - đoàn quân vệ quốc

Vai quàng tương lai thắm xinh


Biển nguy nan chẳng dành cho yếu đuối

Gìn giữ non sông chí khí can trường

Nối kết yêu thương đảo chìm đảo nổi

Lính ngầm - nắm đấm đại dương


Tiếp bước cha anh quật cường giữ nước

Bài học vỡ lòng Tổ quốc thiêng liêng

Mỗi tàu ngư là đường quyền ngọn cước

Bảo vệ giang sơn nối đảo đất liền



Cây có cội Nước có nguồn


Chim có tổ

Người có tông

Đất nước tạc ta dáng đứng

Bốn ngàn năm đầu tên mũi súng

Chân lấm tay bùn vẫn khát đất đai


Sống cho mình nhưng cũng phải vì ngày mai

Vì dòng giống

Vì sơn hà xã tắc

Buốt thấu ngàn năm lằn roi giặc Bắc

Lắm kẻ vinh hoa nhưng cũng đâu có cuộc đời


Không thèm làm vua ” nhân loại được mấy người ?

Cọc nhọn cắm đâu mà quân thù tan tác ?

Không đội chung trời…quyết tâm Sát Thát ?

Trận chiến nào dài đến bốn ngàn năm ?


Bất khuất kiên trung chống giặc ngoại xâm

Thà làm quỷ ” chứ không bao giờ luồn cúi

Mỗi trang sử là một khối hùng thiêng sông núi

Hoá đất này là hồn cốt ông cha


Lịch sử không thể bẻ cong dù chước quỷ nưu ma

Lẽ không phục thì lòng không phục

Đồng tiền bẩn gắn liền ô nhục

Một chặng đời có trăm cách mưu vinh


Hà cớ chi xoá sử tổ tiên mình

Cây có cội nước có nguồn lẽ nào không nhớ

Một lời nói có khi thành muôn thuở

Đất nước này hạt cát cũng linh thiêng



Người đàn bà đi qua chiến tranh


Người đàn bà và vết chân tròn

Đi qua chiến tranh bằng đôi nạng gỗ

Con đường nào cũng mưa gió

Nét phai tàn đau đáu dung nhan


Lá thu vàng

Nằm xếp tuổi thời gian

Tóc ướm trắng

Cuộc đời chưa yên tĩnh

Soi đáy mắt nỗi niềm sâu kín

Buồn tênh…


Người đàn bà đi qua chiến tranh

Mơ tiếng khóc trẻ thơ bên nhà hàng xóm

Mơ tiếng giận hờn la mắng

Mơ lời nói ngọt ngào

Mơ ánh mắt lo toan…


Con tim thét gào cũng chỉ đến băn khoăn

Buồn vui hai đường tiệm cận

Mùa xuân huênh hoang son phấn

Người đàn bà trang điểm cho mình những nét ưu tư


Thương từ cõi đất sang người


Trắng trời lớp lớp tang lau

Buốt đau lòng mẹ như nhau không mồ

Ngày rừng khộp đêm rừng khô

Nhớ thương mách lối đường vô thăm chồng


Chừng phai nhạt bớt ấm nồng

Thắt the búi lại trong vòng tóc hoa

Ngày gần tiếc tháng năm xa

Chưa nên đá đợi vẫn là vọng phu


Vời trông vấp ngọn sa mù

Mưa nguồn chớp bể thiên thu ợm ờ

Tình đi để lại ước mơ

Tàn xuân hương sắc hững hờ đành thôi


Thương từ cõi đất sang người

Cuối mùa mong ước xót vơi xót đầy

Mẹ vò tuổi mẹ trong tay

Buốt đau gieo xuống đường cày khát xanh



Nghĩ về đôi chân


Đôi chân tục ngữ ca dao

Theo gian nan mẹ bước vào thơ con

Xuân phai theo gót mỏi mòn

Bốn ngàn năm vọng phu còn chưa thôi

 

Đôi chân lục bát ru nôi

Đã qua trăm cuộc nổi trôi ba đào

Con khôn lớn giữa chiến hào

Kiên trung bất khuất thêm cao tâm hồn

 

Đôi chân in dấu cát tròn

Qua thời đạn lửa vẫn son sắt lòng

Mồ hôi hoá nụ hoá bông

Hoá câu chung thuỷ hoá dòng tri âm

 

Đôi chân nghìn tuổi nghìn năm

Vững qua trăm cuộc ngoại xâm để còn

Hạt cát cũng là nước non

Dẫu đau chia cắt oán hờn không đi

 

Đời không hơn một nghĩ suy

Sống không ra sống còn gì hỡi ai

Đi cho biển rộng sông dài

Đôi chân lục bát hoằng khai thế thời

  

Người đan áo cho mùa xuân



Cấy xuân xuống cánh đồng nâu

Đường cày úp lại đớn đau một thời

Thương nhau chín bỏ làm mười

Giận hờn áo vá trêu ngươi gió lùa



Lụi cụi từ sớm sang trưa

Quả non bọc bị sợ mưa bão lồng

Xước trầy mặt mũi khó trông

Thời nay mấy kẻ cần lòng nữa đâu



Râu tôm chê chán ruột bầu

Tương bần lũ lượt làm dâu thị thành

Thừa cân muối chấm rau xanh

Lẽ nào cháo mãi húp quanh…

Lẽ nào



Người về người lại bên nhau

Tình về tình lại thắm màu ái ân

Tìm người đan áo cho xuân

Tới lui chỉ thấy dấu chân tròn tròn


Từ cửa lớp


Đến với các em bằng tất cả nỗi niềm

Tôi người lính từng gian nan chiến đấu

Súng đói đạn

Người đói gạo

Ngụm nước đỡ lòng cũng đắng chát mồ hôi


Vạch đường đi theo hướng sao trời

Đêm tiền tuyến khát từng con chữ

Sách quý chuyền tay ấm lòng hậu cứ

Chung tán cây rừng mắc võng bình thơ


Đường đến hoà bình hun hút ước mơ

Chẳng tính được đâu tử sinh mất mát

Ngụm nước đỡ lòng cũng còn thèm khát

Tự khéo khôn trước mưu mẹo chiến trường


Cùng tuổi các em tôi chiến đấu kiên cường

Đến bục giảng bằng đường cong chật hẹp

Bằng ý chí và niềm tin sắt thép

Khoác áo thầy khi tuổi đã ngang trưa


Vạn sự khởi đầu từ những ước mơ

Tôi là gió nâng diều em tung cánh

Càng cố gắng càng thêm sức mạnh

Vững bước vào đời bằng khối óc niềm tin


Chiến thắng đầu tiên là chiến thắng chính mình

Học học mãi học suốt đời em nhé

Đất nước trông chờ vào trí tài sức trẻ

Xán lạn những con đường từ cửa lớp đi ra

.

Dặn dò


Tiễn con lên rừng làm cô giáo

Mang chữ thánh hiền đến bản xa

Gói lương khô căng tròn thơm thảo

Đượm vị quê

Ngọt lịm hương nhà


Mẹ khuyên con giữ gìn gia giáo

Lấy đức tâm cảm hoá muôn lòng

Thương đến xót thân con tần tảo

Ba mươi tuổi đầu lắm thứ bằng không


Đường vinh quang nào cũng gai chông

Thời chinh chiến sách bút nào chẳng hiếm

Câu thơ đẹp nghĩ hoài không đến

Thác ghềnh khe vực cheo leo


Mẹ cõng con qua cái dốt cái nghèo

Con khôn lớn mẹ gầy gò lam lũ

Hạt lúa oằn mình nuôi người no đủ

Câu chữ thánh hiền đôi lúc cũng quẹo cong


Con sẽ làm gì trước những gương mặt sáng trong

Trước những mầm non mới lớn

Hết dạ hết lòng bên ngoài giáo án

Chăm chút đỡ đần như máu mủ tình thâm


Vất vả nhọc nhằn trồng tỉa trăm năm

Câu chữ thánh hiền ngày càng tươi sáng

Khiêm tốn nhún nhường tạo thành dáng đứng

Trước học trò con phải thật chỉn chu

.


Nhớ về thăm thầy cô


Công cha như núi cao vời

Nghĩa mẹ như biển như trời bao la

Ơn thầy dạy dỗ cho ta

Cho ta vững bước trên đà công danh


Sớm hôm chăm chỉ học hành

Măng non uốn thẳng mới thành tre cao

Chong đèn đốt cạn canh thâu

Bảng vàng lấp lánh ngọc châu sân Trình


Người xinh tiếng nói cũng xinh

Câu văn có nghĩa có tình nên văn

Hai vai gánh nặng nhọc nhằn

Vẫn thơm hết cuộc thăng trầm ai ơi


Biệt vô âm tín bên trời

Giàu sang vinh hiển để rồi mà chi

Tránh sao khỏi tiếng lỗi nghì

Công hầu khanh tướng đôi khi chẳng là…

.

Viếng thầy


Con kính cẩn sau làn hương tiễn biệt

Mây đã bay về chốn vĩnh hằng

Xin giữ lại tâm tình thầy tha thiết

Trọn một đời vì lễ vì văn


Một con đường có lắm khúc quanh

Một dòng sông có trăm ghềnh thác

Một câu thơ cắm nghìn miền đất

Giấu mình đi là thể hiện mình


Không có mặt trời không có bình minh

Không có trái tim tìm đâu ra nguồn sáng

Thầy vẫn đứng ngày ngày trên bục giảng

Phấn trắng bảng đen cần mẫn trao lời


Lỏm bỏm văn chương con rẽ vào đời

Ươm hạnh phúc bằng đôi tay cơ cực

Lời thầy dạy suốt đời con nhớ nhất

Cái chữ làm nên tư cách của ta

.

Bài học khó nhất


Câu chữ thầy trải rộng

Con vịn bước vào đời

Như biển dào dạt sóng

Đưa thuyền con ra khơi


Bầu trời mây u ám

Núi non xa điệp trùng

Đèn thầy soi đêm tối

Vòng tay thầy bao dung


Giọt nước mắt miền Trung

Mặn hai đầu đất nước

Vì người con tiến bước

Vì người con hy sinh


Những câu chữ lung linh

Lời thầy cao cả quá

Bài học nào cũng lạ

Khó nhất học làm người



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 11.12.2015.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004