Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















NÓI VỚI QUỶ DỮ


Lẽ thiệt lời hơn em nói anh nghe

Rằng xơi nhiều vi cá sâm nhung nên hung hăng tàn bạo

Qua mấy nghìn năm em lạ gì những trò gian xảo

Của cụ tổ nhà anh cướp bóc nước Nam này


Tưởng nhà anh văn minh như Mỹ như Tây

Biết chung sống hoà bình chung chia lợi nhuận

Ích nước lợi nhà trên hoà dưới thuận

Chẳng đứa nào muốn chết cho chiến tranh


Khôn thì anh có khôn nhưng quá gian manh

Ỷ súng ống nhiều muốn cướp hết biển Đông đó hử ..?

Mấy đảo anh nuốt của em có quá nhiều huyệt tử

Em chỉ bấm nút rồi chờ…nghe nó vỡ tanh banh


Chẳng biết anh ăn gì mà cứ thích chiến tranh

Hay đất chật người đông nên muốn cho chết bớt

Cứ ngốn trái cây Tàu là đi tong…- Dễ ợt

Mắc gì phải gây hấn anh ơi


Đảo nhà em anh nuốt sống ăn tươi

Bom đạn em không nhiều nhưng khuyên anh chớ thử

Cụ tổ nhà em bảo “ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ

Đánh cho phiến giáp bất hoàn ”

Các anh không tin thì cứ hỏi Thoát Hoan


Trăm họ nhà em rất ghét lũ xâm lăng

Nên dặn lòng không để mất dù một tấc đất

Các anh thừa biết mà

Chúng em nghèo nhưng có thứ còn dữ hơn S300


Đã kéo cái giàn khoan ra thì trả đảo cho chúng em luôn

Đừng luyến tiếc chi mà rề rà lấp lửng

Em biết anh...luôn sẵn sàng chơi cứng

Nhưng cứng với gậy gộc giáo gươm chứ bom đạn thì đừng


Hào kiệt nhà em đông như cây rừng

Sẽ hoá cọc nhọn Bạch Đằng xỏ xâu quân xâm lấn

Chúng em đói nghèo nhưng không hề chơi bẩn

Anh trả hết các đảo rồi mới tính chuyện dài lâu


Nói anh biết luôn đây không phải con hầu



Halloween


Nhìn mặt bắt hình dong

Em cứ bước mà lòng anh cứ nhớ

Tình yêu ơi sao phải hoài…cứ ngỡ

Không còn nhau


Chuyện lạ quen nào có khó khăn đâu

Hợm một chút dễ biến quen thành lạ

Chảnh quá đỗi dễ hoá thành dối trá

Muôn mặt đời đâu dễ chọn niềm tin

Cải hoán thật hay thì cũng vẫn là mình

Đâu thể ngược chiều vì cơn gió

Giữa muôn mặt đời tím vàng xanh đỏ…

Vẫn nhìn ra em


Halloween

Ngày quen thành lạ

Không cố ý cũng thành dối trá

Anh muốn em là chính mình



Halloween ( 2 )


Ngăn cách em

Chiếc mặt nạ

Để không nhàm chán những điều cũ kỹ


Halloween

Khuôn mặt bí đỏ

Halloween

Khuôn mặt cà rốt khoai tây


Vinh danh người cày

Không vinh danh người nuôi cá

Halloween vừa đáp xuống Châu Á


Halloween

Khuôn mặt dưa hấu Thái Lan

Halloween

Mũi táo Trung Quốc…


Rồi lại trở về những gì mình thân quen nhất

Tạm biệt Halloween

Hẹn sang năm


Nắng từ trái tim


Biến nỗi buồn thành nỗi hân hoan

Trong ý nghĩ tình yêu không chết

Lỡ vận với đời không luyến tiếc

Trót dại vì thương phải chuốc sầu


Mở cửa ngày ra gặp nỗi đau

Sang hoá vàng cả điều chưa cũ

Con khôn lớn mẹ gầy gò lam lũ

Con thăng trầm mẹ héo hắt buồn đau


Mộng không thành nên tình sống rất lâu

Gương đã vỡ chẳng bao giờ lành lại

Thương hoá nhớ bởi nhớ còn đi mãi

Tìền hoá tình nên tình phải loanh quanh


Đeo đẳng kiếp người ham hố lợi danh

Từ tri kỷ trở xoay thành vị kỷ

Lưỡi không uốn câu lời không hoa mỹ

Tình chẳng nồng ân ái chẳng lạc hoan


Nghèo có dâu hiền rể thảo cũng thành sang

Giàu thất đức núi vàng rồi cũng hết

Luật vay trả vẫn còn khi đã chết

Cao chạy xa bay chẳng thoát nổi luân hồi


Thấp như sông mới có đắp bồi

Cao như núi đành cam lở loét

Tình một chữ yêu hoài không hết

Mộng chẳng thành ray rứt suốt trăm năm


Nhớ


Em đi để nhớ bên nhà

Nhớ vào dòng tộc

Nhớ qua xóm giềng

Tôi thành chiếc lá rơi nghiêng

Chênh chao hụt hẫng suốt miền yêu thương


Em đi để nhớ con đường

Nhớ vào hoa cúc

Nhớ vương tóc thề

Nhớ thành con của trăm quê

Tính toan chẳng tới đành về với xưa


Em đi để lại nắng mưa

Một cô liêu biết sao vừa trăm năm

Trăng nghiêng tròn chẳng hết rằm

Chỉ tôi với nhớ đủ thăm thẳm chiều


Tiếp bước


Biển Tổ quốc vẫn rập rình bóng giặc

Súng gươm đi giữ cơ nghiệp Tiên Rồng

Hoá luỹ thép trấn sơn hà xã tắc

Hoá tường đồng che chắn non sông


Đất là cốt là hình hài Tổ quốc

Hoàng Sa, Trường Sa núm ruột mẹ sao rời

Biển là máu là linh hồn dân tộc

Vì giống nòi chi sá tuổi xanh ơi


Biển Tổ quốc vẫn rập rình kẻ cướp

Con cá con tôm cũng uất ức ngập lòng

Con cá con tôm lớn khôn nhờ dân Việt

Cơm gạo Hồng Hà, Trà Khúc, Cửu Long…


Máu đã đổ khắp đảo chìm đảo nổi

Máu chắn che xã tắc sơn hà

Máu tiếp máu cho trường xuân nguồn cội

Máu căm hờn Hoàng Sa, Gạc Ma


Máu người trước đã hoá thành sông núi

Máu người sau rồi cũng hoá thành đồng

Qua bốn ngàn năm mẹ vẫn còn chờ đợi

Ôi mẹ dịu hiền Âu Cơ Lạc Long


Tiếp bước cha ông lên đường giữ nước

Vì giống nòi chọn biển đảo làm quê

Vì giang sơn sống mái cùng xâm lược

Chiến trường đi chẳng hẹn ngày về


Lời ru


Ta về không gặp lời ru

Nghìn thương trăm nhớ đã mù mịt xa

Áo quê thôi hết bay tà

Nón quê thôi hết đồng xa đồng gần


Thèm xem tre trúc phân thân

Thèm vui nhún nhẩy bước chân cầu dừa

Theo trâu mở miệng đường bừa

Tảo tần vất vả gánh vừa đôi vai


Lời ru theo suốt thời trai

Qua cơn bĩ cực thái lai đền bồi

Ngọt đường lại thắt the môi

Dẫu quê…

Quê kệch…nhưng rồi tìm đâu

Vần xoay trăm cuộc bể dâu

Mặc hai thứ tóc trên đầu thảnh thơi

Dù không còn mẹ ru hời

Đất xưa người mới vẫn nơi để về


LUẬT SƯ


Siêng năng cần mẫn

Luật thuộc làu làu

Nước mạnh dân giàu

Công bằng xã hội


Gỡ lời buộc tội

Cho thân chủ mình

Cãi có lý tình

Án hình giảm nhẹ


NGHỀ LUẬT SƯ


Lòng nhân lý lẽ…phải giàu

Vui buồn cùng với nỗi đau của người

Ngẫm cho thấu đáo sự đời

Cãi cho án nhẹ hơn lời người giăng


Gian truân gìn giữ công bằng

Đâu cần là có nhọc nhằn quản chi

Đời người là những chuyến đi

Có thêm kiến thức phòng khi giúp người


Quan toà buộc chặt từng lời

Thấu tình đạt lý kịp thời gỡ oan

Phân tích phải trái rõ ràng

Giữ cân công lý luôn ngang bằng đời


Kỹ năng sớm tối trau dồi

Có gang có thép trong lời mới mong

Vì đời nên phải dốc lòng

Chặn tay càn quấy bẻ cong thật thà


NỖI OAN THỊ KÍNH


Phải chi ngày ấy có tôi

Minh oan bào chữa đôi lời cho em

Thương chồng mà phải oan khiên

Sợi râu con kiến

Đảo điên đất trời


Lưỡi dao kề cổ hẳn rồi

Mưu toan chưa đạt hay đời ghép oan

Xuống tóc nương ánh đạo vàng

Oái ăm lại gặp phải nàng lẳng lơ


Làm sao biết hết chữ ngờ

Giá như em vén…các tờ che lên…

Chết rồi mới giải oan khiên

Giá như tôi được cùng em hầu toà


NGƯỜI GIỮ GÌN CÔNG LÝ


Đứng trước toà luôn thắc thỏm lo âu

Chưa phải tội đồ thì cũng là bị cáo

Đã hầu toà thì làm sao không xấu

Nhưng xấu thật hay chưa thì còn phải luận bàn


Xấu đâu tha người xe pháo xênh xang

Xấu cũng chẳng dung quần là áo lụa

Dẫu chân lấm tay bùn suốt đời chỉ biết làm ra hạt lúa

Một phút lầm mê cũng có thể hoá bạo tàn


Phiếm luận thế thời là chuyện thế gian

Nhưng thiện ác đáo đầu luôn chung hữu báo

Cùng một mẹ hiền sao khác con khác cháu

Chung một cha già sao đứa ổ chuột đứa lầu nhung


Nhan nhãn trần đời công lý bị bẻ cong

Dưới búa trên đe làm sao chứng minh sự thật

Đành buông xuôi như con ong thợ suốt đời quần quật

Không thể tách đàn dẫu biết bị bóc lột đến sức kiệt tàn hơi


Nhưng với dế giun chúng vẫn là con ông trời

Miếng quý miếng ngon ăn trên ngồi trước

Giày xéo bao đời hoa vờ hít hà thương xót

Mặc cuộc đời chới với giữa dại khôn


Kẻ có quyền uy không theo quy luật sinh tồn

Sống là được

Chết phải càng hơn được

Như Bùi Kiệm, Trịnh Hâm thuở trước

Tội ác tày trời bia sách vẫn ghi


Có những con đường không để thiên hạ đi

Có những vết nhơ không thể người đời chà đạp

Giữa lương tâm và lương tâm không hề có cao thấp

Thấp hay cao đều do nhận thức của mỗi con người


Thối hay thơm cũng cái mũi cho lời

Có thể quá nghênh ngang nên phải đành cô độc

Trước nỗi vui buồn đều có thể khóc

Nhưng sẽ khóc nhiều vì dốt cũng làm quan *


Thước đo tài hoa là rủng rẻng bạc vàng

Không thèm học hỏi ai nên tầm nhìn có hạn

Thua chân yếu tay mềm nén đau vượt cạn

Ôi cuộc đời

Ôi ma mị quỷ yêu


Trước chuyện bé xé ra to lý lẽ phải thật nhiều

Đạt lý thấu tình mới mong làm nguội những cái đầu đang nóng

Lời đanh thép nhưng không gắt gỏng

Cãi không ra trò về cuốc bẫm cày sâu


Lấy “ nhân chi sơ vốn bản thiện ” làm đầu

Đâu thể con người sinh ra là gian ác

Cây quýt đất Nam vốn ngọt

Quá sức đoán suy sao tránh khỏi lỡ lầm


Biện hộ cho ai bằng lý lẽ uyên thâm

Đòi lại cho người quyền và lợi ích hợp pháp

Cán cân công lý phải ngang bằng sự thật

Vinh quang thay nghề luật sư


THẦY CÃI


Có những điều ta chưa thể hình dung

Là muốn thành công phải kinh qua thất bại

Để nên khôn phải thấy mình khờ dại

Biết khó khăn và biết tự thắng mình


Một cuộc đời có bao cách mưu sinh

Hạnh phúc cho người chính là ta hạnh phúc

Kẻ ngu đần bao giờ tự ái cũng cao hơn người có học

Tiến sĩ không thường là người đứng đầu của một quốc gia


Một chữ có thể chẳng nên nhưng luôn là chỗ dựa vững chắc của sơn hà

Nghèo luôn nghĩ đến nhân quả và nghiệp báo

Nghèo không nhiều tính xấu

Nhưng thiếu xét suy cũng có thể lỗi lầm


Hạnh phúc không dành cho kẻ thiếu lương tâm

Tiền của bạc vàng khiến người ta bẻ cong công lý

Miếng vá lộ ra cái nghèo dù cố tình che đậy

Chiến đấu với lòng tham là chiến đấu cam go


Quyết học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ

Luôn tra cứu và thuộc làu pháp luật

Nắm vững vấn đề mới tìm ra sự thật

Sống chết với nghề bằng tất cả khát khao


Dẫu là cãi thuê nhưng rất đỗi tự hào

Vạch mặt cho đời thấy do đâu phải khổ

Mắt trơ không biết điều xấu hổ

Lòng dạ còn hơn rắn mai gầm


Mọi sướng vui đều xuất xứ tự lòng

Nhưng biết sẻ san thì càng vui sướng

Đừng giống như ai cái gì ngon là hưởng

Hạnh phúc của kẻ được minh oan là hạnh phúc của mình


Dẫu chẳng có thù lao vẫn cãi cho hết lý hết tình



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 08.11.2015.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004