Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Thư của đứa con xa



Tưởng chừng xứ lạ quê người

Để tròn nỗi nhớ ru đời an nhiên

Thương sao phố cũ chợ phiên

Bên sông đâu bến đò nghiêng mái chèo


Mai này vói bóng trăng treo

Thơm mùi khói rạ quê nghèo tuổi thơ

Miếng trầu cúng mẹ còn chờ

Xát lòng muối mặn con chưa trở về


Ầu ơ nhịp võng đong đưa

Cả đời ôm hết nắng mưa phận người

Như dòng sông mãi chảy xuôi

Bây giờ con vịn vành nôi xế chiều


Mới hay đời vẫn hắt hiu

Cái xưa ở lại tình yêu mới là…



Thu Đà Lạt



Vẫn phố mù sương ngói đỏ

Có bầy sẻ trốn hiên rêu

Nghe ấm cốc cà phê sớm

Thấy thèm bóng nắng liêu xiêu


Đồi thông già trăm năm tuổi

Ngủ bên thác đổ hững hờ

Dã quì một đời phiêu dạt

Đợi vàng rực góc thu xưa


Vẫn phố nghiêng nghiêng quán vắng

Nghĩ mình bảng lảng cùng mây

Phía núi xa mưa lành lạnh

Thì thôi giọt đắng cũng say.




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ PhanThiết ngày 20.10.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004