Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













Phố Mưa


Phố đẫy giấc trưa

Vạt nắng rã trên lưng ngày mất xác

Vòm mây đen gấp gáp cuộc hành trình

Đôi chim nhỏ hoang mang đậu hờ đường dây điện

Nhìn phố xá thênh thang đâu là chỗ cho mình

Mưa xối!

Bên góc chiều cánh bướm nâu cô độc

Đuối đường bay ngã sấp xuống hiên đời

Thân rêu mốc nghịch nước trời tắm gội

Em bé cười toe toét đón mưa rơi

Người cô phụ chờ gì trong ngõ tối

Run rẩy liêu xiêu xính xáng cõng đời mình

Con hẻm nhỏ nước tràn lên lầy lội

Cuốn những thân phận bọt bèo trôi nổi linh đinh

Những vết chân thô lưỡi mưa cuồng liếm vội

Hiện lên những mặt người đuối cuộc mưu sinh…

Mưa đan buốt miền tủi nhục

Mưa rơi cóng nẻo muộn phiền

Mưa trút hờn lên nuối tiếc

Mưa gào rợn cõi sơ nguyên

Và cuối phố một người ngồi nâng chén

Nghiêng bình chiều rót cạn nỗi chung riêng


Sài Gòn ngày 09/08/2015



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 20.10.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004