Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












Từ Lán Nà Lừa

đến

Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà


Men theo tiếng gọi sơn hà

Con về thăm Bác

Lán Nà Lừa xưa

Tân Trào đón Pắc Pó đưa

Rừng ngàn che nắng che mưa Bác về


Đêm nằm năm ở thành quê

Gần dân, gần nước, tiện bề tiến lui…” *

Thời cơ vận nước đến rồi

Trùng trùng điệp điệp núi đồi quân đi


Chín năm về lại kinh kỳ

Tiến công thắng lợi khắc ghi nơi này

Rợp trời Hà Nội cờ bay

Thủ đô văn hiến vẫy tay chào Người


Men theo lối cỏ xanh tươi

Nghe rừng núi vọng lại lời Bác khuyên

Nà Lừa có tuổi có tên

Từ qua gian khổ mới nên thành đồng

.

Nghe Bác đọc Tuyên ngôn độc lập


Từ dòng sông này Bác đã ra đi

Từ núi non kia Bác về dựng nước

Cách mạng mùa Thu dập dồn chân bước

Những đoàn quân chiến thắng nối nhau về


Giọng Bác trầm trầm sợ đồng bào khó nghe

Bác hỏi lại cho tỏ tường sau trước

Ôi lời Bác nghĩa tình thắm thiết :

Tôi nói đồng bào nghe rõ không ? “


Giữa Ba Đình vang lời hịch non sông

Nước Việt Nam tự hào Tự do Độc lập

Một biển người

Triệu trái tim chung nhịp

Một rừng cờ

Lấp lánh cả năm châu


Bốn nghìn năm cha trước, con sau

Tay giáo tay gươm giữ yên bờ cõi

Năm mươi bốn dân tộc anh em cùng theo lời Bác gọi

Chung sức chung lòng xây dựng nước non .


* ý của Bác


Ngày Quốc khánh 2-9


Nắng thu rực rỡ Ba Đình

Bác Hồ đó

Giữa rừng cờ thắm sắc

Một biển người nhìn Bác không chớp mắt

Thấy bộ ka ki bạc màu thương Bác xiết bao


Quảng trường Ba Đình phấp phới cờ sao

Bác dõng dạc đọc Tuyên ngôn độc lập

Độc lập tự do đổi bằng máu xương và nước mắt

Bằng tuổi hai mươi

Bằng chí khí quật cường


Độc lập tự do

Không có gì quý hơn

Thời đại Hồ Chí Minh chói ngời trang sử

Quyền được sống

Quyền no cơm ấm áo

Sánh vai cùng bè bạn năm châu


Việt Nam Dân chủ Cộng hòa muôn năm

Lời Bác hùng hào

Cả dân tộc cùng hô vang tên nước

Bồ câu trắng bay lên chào Tổ quốc

Biểu tượng hòa bình tự do


Ngày Quốc khánh hằng năm lại vang tiếng Bác Hồ

Sống mãi lời Tuyên ngôn độc lập

Ta quyết đi theo con đường Bác vạch

Xây dựng nước non đẹp giàu

Quốc thái dân an

.

Ký ức mùa thu


Người từ hai cuộc trường chinh

Vén đêm nô lệ tìm hình nước non

Mỏng manh đôi dép lốp mòn

Sờn vai áo vải

Sắt son cờ đào


Cho con dáng đứng tự hào

Cho con biển rộng trời cao vẫy vùng

Trái tim luỹ thép thành đồng

Cây tre hoá ngọn tầm vông giữ làng


Lời Tổ quốc là hành trang

Đá mềm chân cứng vững vàng con đi

Làm trai chi sá hiểm nguy

Vẻ vang nòi giống khắc ghi lời Người


Giặc đang tan

Người đi rồi

Giản dị trao lại cho đời soi chung

Liêm chính trao lại muôn lòng

Cần kiệm trao lại non sông giữ gìn


Vững trong con một niềm tin

Lưỡi gươm mở cõi sáng nghìn năm qua

Ngôi sao mệnh Việt chói loà

Vẹn nguyên hình nước hình nhà mới nên


Cây rừng hào phóng cho tên

Đất ôm ghì tiếng bom rền chở che

Ngục tù không thể răn đe

Nhọn hoắt ngòi bút lưỡi lê căm hờn


Hy sinh cho Tổ quốc còn

Nghìn năm truyền thống nên non nước này

Con về tóc đã hoá mây

Rưng rưng nép dưới bóng cây Người trồng

.

Tên anh đã thành tên đất nước


Tên của anh đã thành tên đất nước

Tên của hoà bình nhân ái tự do

Của bốn ngàn năm kiên trung bất khuất

Của vinh quang ngời sáng cơ đồ


Biển Tổ quốc luôn chập chờn bóng giặc

Hoàng Sa, Trường Sa thao thức chủ quyền

Một tấc đảo chẳng thể nào để mất

Căm thù sôi sục máu Rồng Tiên


Tên của anh đã vào sách sử

Đã thành “ Vòng tròn bất tử Gạc Ma ”

Đã hoá sóng nhấn chìm giặc dữ

Hoá súng gươm gìn giữ sơn hà


Đất Tổ quốc đã bao lần thương tích

Núm ruột quê hương giặc cướp chia lìa

Dẫu còn mất vẫn trong lòng dân tộc

Xương máu Tiên Rồng đã hoá đá bia


Xương máu đó ngàn đời con cháu nợ

Sẽ chẳng nên khôn khi bội nghĩa giống nòi

Sẽ chẳng thành người trước công ơn tiên tổ

Chẳng dám nhìn mình dù chỉ mảnh gương soi


Tên của anh đã thành tên đất nước

Những chàng trai vì đất mẹ quên mình

Vì độc lập vẹn toàn Tổ quốc

Vì màu cờ sắc áo hy sinh


Thương đất nước gầy gò bên sóng dữ

Chớp bể mưa nguồn vất vả cần lao

Trận mạc chiến chinh vào sinh ra tử

Con cá con tôm cũng thấm đẫm máu đào


Máu đã đổ máu hoà vào biển sóng

Máu đã rơi máu đánh thức tình người

Triệu triệu trái tim cùng chung xúc động

Thương lắm dân lành trước quỷ dữ biển ơi


Tên của anh đã thành tên đất nước

Sáng mãi tánh danh vì Tổ quốc quên mình

Sẽ hoá sóng vùi chôn xâm lược

Đất nước thanh bình nòi giống đinh ninh


Mùa thu của mẹ


Mùa thu mưa vắt ngọn cau

Nắng xa phố thị làm dâu nhà người

Cơi trầu ngậm tiếng à ơi

Bếp rơm còn ấm những lời trẻ xưa


Củ khoai vỡ tiếng sấm mùa

No con qua buổi đồng trưa đồng chiều

Đầu to bụng ỏng đít teo

Ngỡ bay theo tiếng sáo diều miên man


Vụ cấy mượn ruộng nhà làng

Vụ gặt vay nắng hong vàng lúa ngô

Đói no xếp lớp trong bồ

Đổi con cái chữ mẹ khô cả người


Mùa thu mưa vắt ngang trời

Con theo tiếng gọi đáp lời núi sông

Lửa binh rực trảng mây hồng

Một đi biền biệt rồi không trở về


Cơi trầu ăm ắp tái tê

Sợi khói cúi xuống vỗ về tóc sâu

Buồn ơi giăng tới những đâu

Liêu xiêu gậy trúc qua cầu gió mưa


Thu khuyết


Thu lắt lẻo trên nhịp cầu chắp nối

Tuổi thơ em không có cánh diều

Đời là thực nên tình huyễn mộng

Bước cò khập khiễng dáng xiêu


Em nhẫn nại thắp cho mình đóm lửa

Trải lòng ra với tin cẩn ước mơ

Thế giới đăm chiêu ngập tràn sau khung cửa

Ghìm đôi chân chưa đứng được bao giờ


Thu qua phố chắc là thu giận dỗi

Cúc đang hương bối rối trong bình

Ngày rất hẹp mà em nào chạm tới

Tia nắng ngọt ngào trong sương sớm lung linh


Khao khát nguyệt

Uống cạn rằm hoang phế

Vẽ non sông qua tiếng hát cuộc đời

Bằng nét bút chấm dòng dư lệ

Gửi về miền the thắt đầy vơi


Thu lặng lẽ trên nhịp cầu văn tước

Bất khuất sông sẽ tới được chân trời

Đặt niềm tin lên hành trình phía trước

Có lẽ nào không gặp nguyệt…thu ơi


Trầu cay vôi nồng


Chị chờ nẫu ruột cơi trầu

Dưa hiu hẩm nụ

Bí bầu héo hanh

Chờ từ khi tóc còn xanh

Chờ qua thương nhớ để thành muối sương


Người đi hun hút sa trường

Cánh chim hồ hải định phương trời nào

Mịt mờ đêm thấp ngày cao

Con tim khép nép lối vào trăm năm


Eo thon quấn dải sông rằm

Chồi thơm ngực đất

Hạt nằm bãi hoang

Đước xanh nên mảnh hồn làng

Vịn cong sợi khói rơm vàng nhớ mong


Giọt tình chạm đáy mắt trong

Trầu xanh chẳng thắm vôi hồng xửa xưa

Cỏ gà úa nắng vườn trưa

Buồng cau phết phẩy để thừa chị tôi

.

Đẹp


Em kiều diễm nên ngôn từ bất lực

Ta huyền hồ ảo giác cả nhớ nhung

Thu vào lá vàng son bật thức

Đẹp như hoa cũng hoá lạnh lùng


Ta chợt gặp khoảng trời quen câm nín

Lòng đầy trăng và ý đầy thơ

Đoá tương tư ửng hồng ngực chín

Trăm năm đi không hết khôn khờ


Em kiều diễm nên giận hờn bất lực

Lời xa xôi không cảm nổi môi gần

Còn là mộng nên tình chưa thực

Trái tim hải hồ không chỗ dừng chân


Bỗng luyến tiếc những gì chưa xa ngái

Nhịp cầu tre nào đã hết chênh vênh

Chợt bâng khuâng trước bao điều còn lại

Lặng như sông cũng tức tưởi thác ghềnh


Em kiều diễm nên tài hoa bất lực

Thơ bỏ vần tìm chốn định cư

Nghiên bút rã rời dò phương khất thực

Lọ kiến văn trống rỗng ngôn từ

.


Mẹ xa


Lửa dâng hoa gạo thắp trời

Đôi chim chiền chiện trao lời tình ca

Trống trường giục bước chân cha

Nong dâu nhớ mẹ xót xa ruột tằm


Hàng cau tuổi mới lên năm

Đang còn lớp lá lớp mầm mẹ ơi

Nhớ thương quặn thắt tiếng cười

Mưa hồn nhiên lại phải rơi về nguồn


Buồng chuối…

Tay tạo đổ khuôn

Lá cong trĩu buồn chạm xuống vai con

Trả không về với phấn son

Muộn rằm nửa độ

Héo mòn ánh xuân


Bạc nhàu tấm áo ly thân

Trĩu lời to nhỏ bâng khuâng nỗi niềm

Cha gầy theo tiếng gió đêm

Vầng trăng tự khuyết sau rèm tịch liêu


Giận đi sao hết được chiều

Hương cơm bên mẹ hắt hiu gió chồng

Áo lành còn phải lạnh đông

Úa dàu cỏ đợi xiêu lòng nắng xưa



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 09.9.2015.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004