Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















TA CÒN NHƯ MAI SAU


54 năm cầm viết
trong trận bút trường văn
theo dòng đời chảy xiết
bao lốc xoáy sóng ngầm

 

trải dài hai thế kỷ
mấy thế hệ lầm than
chưa một giờ hoan hỷ
đớn dau nỗi thăng trầm

 

dọc hành trình bút mực 
đá quen đời gai chông
độc hành chân đất bước
mấy dặm dài gian truân

 

những chặng đường giấy bút
hai tuyến đời dọc ngang
"hiện tượng" và "bản chất"
phạm trù không nhập nhằng

 

"hiện tượng" đường còn ngắn
14 năm chưa dài
"bản chất" sâu khoảng lặng
40 năm trần ai
mấy ngàn ngày lận đận
mấy vạn giờ đắng cay

 

ta còn ta bơ vơ
mấy ngàn ngày lạc lõng
còn thở là còn thơ
bắc cầu cho cuộc sống

 

tình yêu còn cháy bỏng
đời vang khúc sinh ca
hoàng hôn nghiêng ngả bóng
chơi vơi cội thông già

 

mấy mươi năm lăn lóc
bạn bè còn những ai
qua rồi thời ngang dọc
ta còn ta lất lây

 

54 năm cầm viết
tình thơ chưa nhạt màu
nụ đời còn thắm thiết
ta còn ta như mai sau

 

54 năm lặn ngụp trong trường văn trận bút

(30/3/1961 – 30/3/2015)


9 PHIÊN KHÚC



1. Không là nô lệ

Không là tự do

Không gì để mất

Không gì âu lo

Rất ngày lạc lõng

Rất đêm bơ vơ

 

2. Không là xiềng xích

Không là cùm gông

Không gì vương vít

Không gì ngại ngần

Như chim di trú

Biển dâu mấy tầng

 

3. Không là kẻ điếc

Không là người câm

Không nghe không nói

Lặng lẽ âm thầm

Không gì hối tiếc

Không gì ăn năn

 

4. Không là gác tía

Không là lầu son

Không là kẻ dại

Không là người khôn

Qua hai thế kỷ

Chưa đủ muộn phiền

 

5. Không là gì cả

Giữa chốn trần gian

Chân quen sỏi đá

Mấy miền lầm than

Mấy dòng trong đục

Quên tình trái ngang

 

6. Không là gì cả

Là kẻ ngẩn ngơ

Bên lề thế sự

Tự tình vu vơ

Thành người tử tế

Qua mấy vần thơ

 

7. Không là cháu chúa

Không là con vua

Sống đời dân dã

Sớm nắng chiều mưa

Hồn quen băng giá

Rong chơi bông đùa

 

8. Men như nước lã

Uống hoài chẳng say

Hóa ra rượu giả

Mà ta nào hay

Qua hai thế kỷ

Quen mùi đắng cay

 

9. Như loài dã thú

Lạc giữa thị thành

Bị đời chụp mũ

Đội nón rộng vành

Lãng quên chuyện cũ

Một thời điêu linh


54 năm lặn ngụp trng trường văn trận bút

(30-3-1961--30-3-2015)



BÀI THƠ TÌNH VIẾT TRÊN TỜ LỊCH CŨ 



Bài thơ tình viết trên tờ lịch cũ

Bãi chiều vàng thoi thóp nắng tháng Tư

Hâm hấp nóng Sài Gòn mây tóc rũ

Mưa trái mùa nghịch gió giữa hoang vu

 

Nước mắt rưng rưng nhuộm màu phượng đỏ

Tình ngỡ gần mà rất đỗi xa xăm

Như có dấu chân quen trên lối nhỏ

Lời yêu nào kịp sám hối ăn năn

 

Gặp lại sau hai mươi năm ly tán

Chưa kịp mừng, bừng con mắt căm căm

Ừ, cũng phải, trong dòng người chiến thắng

Ăn nhập gì mà lại phải kết thân

 

Ân tình gì đối với phe bại trận

Dù anh em cũng đáng mặt kẻ thù

Anh hùng tận khí hùng nào tận

Ấy chút mặt trời gọi nắng tháng Tư

 

Ai ngoảnh mặt hững hờ mây trắng hạ

Ai quay lưng ngơ ngác giữa phố phường

Trong khoảnh khắc như quen mà bỗng lạ

Góc phố buồn hiu hắt giữa đêm sương

 

Bài thơ tình viết trên tờ lịch cũ

Bốn mươi năm nét chữ cũng mờ phai

Bút tích nguyên sơ cuộc tình sóng vỗ

Xót thương đời vồ chụp những cơn say

 

Bài thơ tình viết trên tờ lịch cũ

Mấy mươi năm còn đó chút nao lòng

Người còn không hay đã là thiên cổ

Ôm hận thù hóa thạch đến muôn năm?

 

Sài Gòn 1975 - 2015



TÌNH PHƯƠNG NAM


Tặng nhạc sĩ Hà Phương

 

Em phương Nam vời xa 
chìm trong ánh trăng mờ
anh ra đi chiều xưa
tình yêu mãi thiết tha

 

Năm Căn em nghìn năm
đời lao khổ âm thầm
nay xôn xao dòng sông
êm đềm nước xanh trong

 

Thị trấn sáng lóng lánh
bến tình vương vấn vương
góc khuất mờ nhân ảnh
đời còn thương mãi thương

 

Sóng gió cuốn bão tố
qua rồi thời lửa binh
khoảng sáng miền sóng vỗ
bãi tình xanh mãi xanh

 

Cho yêu thương nghìn năm
miền quê đất thăng trầm
xin yêu em rừng xanh
bao đời nắng lung linh

 

Năm Căn em hồi sinh
như cô gái trăng rằm
như pha lê vào xuân
mặn tình đất phương Nam



BÀI THƠ VIẾT TỪ SAN JOSE


.Tặng Lê Ngọc Thạch

 

Như nhân loại lầm than hai thế kỷ

trải mấy mùa binh lửa điêu linh

cỏ ưu tư mấy tầng dâu bể

mấy nhịp thăng trầm đời xanh vẫn xanh

 

Lãng đãng bên lề ba phần tư thế kỷ

không có người yêu để hẹn hò

mải miết làm thơ không mơ làm thi sĩ

chỉ làm người cầm viết ngẩn ngơ

 

Năm tháng dặm dài đo thương nhớ nhớ

ngất ngưởng nhừ say như kẻ bất lương

nhưng đời gọi ta là ông già tử tế

đã cổ-lai-hy còn có chút dễ thương

 

Đời hữu hạn mà sao ta vô hạn

sống cù bơ cù bất giữa đầm lầy

bạn bè ta mấy ai còn, ai mất

mấy ai khóc mấy ai cười

có người ta quên, có người ta nhớ

lặng lẽ quê xưa hay phiêu bạt xứ người

ai chết trận ai còn sau chiến trận

chút ngậm ngùi thời trai trẻ ta ơi!

 

Một phần ba thế kỷ nửa phần đời

chưa xa lắm một thời mê đắm

chợt hiện về trong một sớm pha lê

chợt hiện về bên góc phố San Jose

như mới hôm qua - Sài Gòn ngày mới lớn

bên cốc cà phê nhạt nhòa ký ức

còn chi đâu tóc sữa điểm trang đời

thung lũng Hoa vàng có hai thằng bạn cũ

giọt rượu nào sống lại tuổi ba mươi.

 

San Jose đêm 18/6/2012

Viết tại tệ xá Lê Ngọc Thạch


ĐÊM VŨ TRƯỜNG


.Tặng tài tử Kim Vui

 

Đêm vũ trường Moonlight

Ngẩn ngơ hồn viễn khách

Ta gặp nhau nơi đây

Bốn mươi năm xa cách

 

Qua mấy bậc biển dâu

Mỗi người đeo phận số

Tưởng chừng lạc mất nhau

Nghe xanh xao nỗi nhớ

 

Sài Gòn nắng thủy chung

Mặt trời nung lửa đỏ

Trong xa vắng tận cùng

Trái sầu vàng mấy độ

 

Đêm vũ trường Moonlight

Nhạc tình xa vọng lại

Dìu bước em đêm nay

Hoang sơ thời trẻ dại

 

Garden Groove 22/6/2012

viết tại bếp vẽ Họa sĩ Lương Trường Thọ



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 08.9.2015 theo nguyên bản tác giả gởi từ Thủ Đức .



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004