Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
tranh của họa sĩ Nguyễn Minh Sơn











NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ



Thật nghèo một lần để biết người phụ nữ đẹp nào còn ở bên mình

Xấu đi một thời mới hay đàn ông nào chung thuỷ

Ta yêu em người đàn bà đã cũ

Đã đi qua đoạn đời nhiều bão tố phong ba


Đâu còn nhẹ dạ cả tin trước những hào nhoáng trăng hoa

Dẫu rung cảm nhưng phải cần suy xét

Bởi trái tim xuân đã bao lần vò nát

Một phút khổ đau đủ thấm thía cả đời


Cũ người mới ta nào có xa vời

Gừng càng già càng cay

Tình càng nồng càng thắm

Như muôn tía nghìn hồng tình yêu nào cũng lạ lẫm

Cũng bắt ta cháy đến kiệt cùng ngọn lửa đam mê


Không còn son nên biết chờ đợi lắng nghe

Biết từ bỏ đa đoan cho thành hiền thục

Biết hy sinh cho đẹp bền hạnh phúc

Không yếu mềm nhưng đừng quá tự tôn


Đã cũ rồi nên lắm khéo khôn

Nhưng vẫn sợ thêm một lần vấp ngã

Làm sao biết tình yêu có bao nhiêu bụng dạ

Trái tim chân thành luôn dễ bị tổn thương


Đã cũ rồi nên khó được yêu thương

Nhưng vốn dĩ đa đoan nên muốn mình luôn mới

Khát thèm yêu nên sợ lo chờ đợi

Đạp bằng chông gai để đến đích hành trình


Đã cũ rồi nên nếm đủ nhục vinh

Dốc hết lòng cho tình yêu chân thật

Ngoài trái tim chẳng còn gì để mất

Thiên đường hồng trong người đàn bà đã cũ khi yêu



HƯƠNG ĐỒNG NỘI



Thêm lần lỗi hẹn với quê

Nhớ thương chen lẫn bộn bề lo toan

Cau non dỗi ngọn trầu vàng

Níu tay mướp đắng bắc giàn mây mưa


Chợ xa sớm đón chiều đưa

Tập tàng thiếp ngủ giấc trưa buồn buồn

Cà dài lườm nguýt cà vuông

Bánh khoái rửng mỡ bám khuôn leo trèo


Đất cằn vất vả ươm gieo

Nghèo ăn vào cả tóp teo dáng hình

Đói no ai biết cho mình

Huênh hoang cỏ cắm trên bình chẳng xong


Lại về thủ thỉ với đồng

Với cà tím nụ

Với bông bí vàng

Sẻ chia lúc giáp mùa màng

Ấm êm nghĩa xóm tình làng ngoài trong


Tại mướp vội quên cua đồng

Trách chi bầu bí xiêu lòng tép tôm



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 07.8.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004