Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











Đồng trũng


Sông trong nước chắm ngực tròn

Dài trôi tóc xõa chạm con mắt rừng

Ngọt ngào dạm ngỏ trên lưng

Xuân em non nót chưa từng mặn mi


Mảnh mai cành bưởi cành si

Con đom đóm nhớ đường đi qua làng

Chậm tay

đồng trắng

lũ tràn

Hẫng niêu

nghẹn

cúi rơm vàng xo ro


Chắt chiu từng hạt em mò

Vấy buồn đôi mắt sầu lo trang đời

Mấy mùa bạc tóc mẹ ơi

Mo cơm ngòn ngọt bởi lời cà dưa


Vô tình trời lại đổ mưa

Xuyến xao ngập lối thương xưa dãi dầu

Mắt nhìn khe khẽ mà đau

Buồn ghim dấu hỏi lên đầu ngọn tre



Gánh


Con đường gánh cả trăm quê

Dòng sông gánh cả lời thề đón đưa

Mẹ cò đi gánh cơn mưa

Gian nan gánh sớm sang trưa

Thắt lòng


Câu thơ gánh cả non sông

Cô trăng gánh những đêm đông qua làng

Nặng vai em gánh mùa màng

Lúa ơi đứng đợi tôi sang với tình



Thu hoài niệm


Thu vào nắng

Má em hồng câu lý

Ngày chợt vàng rêu cỏ úa buồn trưa

Môi nguyệt khuyết cong huyền mộng mị

Trăm năm đi không hết hững hờ


Đêm lạc loài

Mắc tên em lên gió

Nhớ thương say về chốn cũ tình xưa

Con đường nào giữ tuổi thơ ta đó

Sáng long lanh màu mắt em chờ


Nhớ thương hoài ngày xưa thân ái

Đêm thật gần bờ môi đẫm tương tư

Trăng hoài thu khuyết buồn tê tái

Đau suốt trăm năm giọt lệ tạ từ


Ngày buồn tênh

Nhớ thương xa biền biệt

Thu quên chiều cỏ lá lim dim

Giọt nước mắt

Đau đáu nỗi niềm

Chan khát tâm hồn

Buốt tim



Hương thời gian


Bạn tôi - người lính năm nào

Đau buồn xếp lại cất vào thời gian

Vết thương bom đạn dần tan

Ánh lên máu đỏ da vàng tình thâm


Suốt thời trai trẻ đào hầm

Sạm da màu đất

Tím bầm màu môi

Che sương đắp mái lá gồi

Vạch đêm tối ngắm sao trời mà đi


Đạn thù lùng sục sát truy

Qua cửa sống hẹp mấy khi ai về

Bao người đã hoá thành quê

Bao câu biển hẹn non thề bơ vơ


Thế gian sao biết sao ngờ

Lính hai chiến tuyến bây giờ thành thân

Sớt san gian khổ tảo tần

Chung chia phú quý cơ bần cho nhau


Đời ai sống chẳng vì sau

Khéo thương khéo bước qua cầu trăm năm

Trách chi con tạo lỡ lầm

Khô dầu bấc lụn hờn căm chẳng là…



Nụ cười & giọt nước mắt


Có nụ cười không có thang âm

Có lời êm ái hoá kim châm

Dễ thấy quanh ta không toàn bích

Mụ mị ngu ngơ trước lỗi lầm


Tro của lời của nắng của mưa

Hoá bụi bẩn làm đau quá khứ

Một vầng sáng dăm ba chiết tự

Hoá bầu trời vũ trụ mênh mông


Ai vinh hoa mà chẳng từ không

Ai khôn lớn mà chưa từng ngu dốt

Thời gian rồi sẽ phai tàn hết

Chỉ có tiếng thơm mới sống đời


Có nụ cười không phải của niềm vui

Có tiếng khóc không phải từ đau đớn

Giọt nước mắt thật thà rơi từ sung sướng

Không có mẫu số chung nào cho cả thế gian


Nếu tình yêu là những quả tim vàng

Thì trái đất sẽ không còn kim loại quý

Nếu cuộc đời vẫn còn vị kỷ

Thì nụ cười cũng là của riêng ta



Biển đảo & quê hương


Đi em gạo muối đủ rồi

Đảo chìm đảo nổi là nơi ta về

Bao đời biển đã là quê

Còn nguyên bia sóng lời thề tổ tiên


Ra khơi là để nối liền

Nối tình đất mẹ với tiền tuyến xa

Nối tiếp sự nghiệp ông cha

Cách chia đảo vẫn là nhà Việt Nam


Chẻ đôi con sóng tham lam

Thắng thua vẫn quyết chí làm kình ngư

Trước thù đâu thể nhân từ

Biển còn lắm giặc an cư được nào


Thuyền đi chở khẳm gian lao

Thuyền về hạnh phúc dâng trào…

Bình yên

Đem vị biển trao đất liền

Ngọt thơm toả khắp mọi miền quê hương


Chưa xa mà đã nhớ thương

Lại về biển với ngư trường thâm canh

Đèn câu - mắt ngọc long lanh

Lung linh ngực sáng biển thành mâm sao



Biển & tôi


Nhấn chìm bao cuộc xâm lăng

Biển quê hương vẫn nhọc nhằn lao đao

Tàu đi chở nặng khát khao

Biển chưa yên ả

Chênh chao thanh bình


Biển đưa đón mọi hành trình

Hiểm nguy đâu chỉ bạn mình hay ta

Mở lòng ra trước bao la

Hân hoan sóng nở thành hoa dâng ngày


Tử sinh lấy biển bọc thây

Khắc lên bia sóng tháng ngày buồn đau

Gian nan chia khắp địa cầu

Biển xanh từ đó nhuốm màu tang thương



Cánh đồng nâu


Xanh xa tít tắp bạt ngàn

Lúa non non đến dịu dàng lúa ơi

Hết mình xanh với đất trời

Hết mình xanh với cuộc đời người quê


Cúc cu…

Chim gọi phu thê

Lưng trâu ve vắt vỗ về sáo nâu

Mồ hôi cấy xuống đồng sâu

Thừa mưa ứa nắng dãi dầu mẹ ơi


Lom khom trên cánh đồng đời

Con no bụng chữ

Mẹ cười giòn tan

Sóng ngầm xước ngực đò ngang

Khéo tay chèo chống lo toan nên thành


Bốn mùa hai vụ lúa xanh

Nắng mưa mẹ buộc vòng quanh nón cời

Nghe chừng tim vỡ trong tôi

Bão giông đánh cắp nụ cười mẹ quê



Cánh đồng xuân


Từ lời phấn trắng bảng đen

Từ câu tri thức dìu em vào đời

Từ qua tiếng mẹ ru nôi

Nên câu nhân ngãi

Nên lời đoan trang


Bình minh thắp nắng huy hoàng

Hương vào cây trái rộn ràng nước mây

Đường xuân tung cánh vạc bay

Trăm con suối nhỏ đong đầy biển sông


Nắng mưa dầu dãi trên đồng

Cấy mầm tri thức vào trong mùa màng

Con đường đưa đến vinh quang

Cố công đèn sách rỡ ràng ngày sau



Tâm sự với con riêng của vợ


Khi nào con đã thành cha

Thì con mới hiểu đâu là tình thâm

Thương con bên ướt chú nằm

Chập chờn giấc ngủ mười năm hẳn chừng


Chiếu chăn khó ấm người dưng

Bát cơm chạy lũ cuống mừng sắn khoai

Lo sao vẹn vẽ trong ngoài

Chú như con vụ mệt nhoài trở xoay


Trách mình chỉ một đôi tay

Làm sao trọn được việc này việc kia

Riêng chung cau có trau tria

Miếng ngon hờn giận bởi chia không đều


Vì đời sống để là yêu

Đứt dây…chắp nối…thành điều mưu sinh

Nhiều đêm chú tự trách mình

Chưa tương xứng với ân tình mẹ con


Thời gian cuốc cụt cày mòn

Chẳng nên ruộng mật khó tròn bờ xôi

Sông sâu càng lắm lở bồi

Mở ra sao được cuộc đời mà xanh


Bữa nghèo cũng đủ cơm canh

Tưởng lo ăn mặc học hành là xong

Nào hay con chẳng vừa lòng

Bởi còn nhiều thứ vẫn không bằng người


Tím trời vì hạt mưa rơi

Dẫu trong cho lắm cũng rồi bằng không

Nhờ con chú mới sáng lòng

Trăm sông đổ biển cũng không là gì


Đêm nằm gác trán nghĩ suy

Tiếng “ cha ” thích mấy…nhiều khi không thành

Thương con

Chú tự trách mình



Nợ thương


Ngày xưa ơi hỡi ngày xưa

Lưỡi cày thì cạn răng bừa thì nông

Vẫn nuôi nấng mọi cánh đồng

Nắng mưa dầu dãi thơm bông lúa vàng


Già rơm hả dạ bò đàn

Non phân lúa má ngả sang cỏ lồng

Xót xa nhìn có thành không

Hạn hán lũ lụt ngập lòng đớn đau


Vì đời nên phải vì nhau

Vì mình nên phải cau trầu thương vay

Trăm năm lớn từ một ngày

Chỉ mong tay cấy tay cày thành đôi


Giàu sang đâu phải do trời

Đói no tuỳ thuộc mồ hôi tảo tần

Đã thương chớ tính xa gần

Nước sông công lính trả dần nợ thương



Mùa sen


Nở từ mười chín tháng năm

Đến hai tháng chín giáp rằm rồi thôi

Gom tinh tuý của đất trời

Kính dâng lên Người hương sắc nước non


Sáng ngời một tấm lòng son

Đẹp đời đẹp đạo mãi còn ngát thơm

Ơn người vất vả gieo ươm

Ơn bùn cho áo cho cơm ngày ngày


Rộng đồng thoả sức hương bay

Cao trời phỉ chí gió mây tung hoành

Vì quê dâng hết tuổi xanh

Sắt son chung thuỷ mà thành xưa sau



Cầu ao


Gối đầu vào với nghìn xưa

Dăm thanh gỗ ghép nắng mưa dãi dầu

Quản gì trong đục nông sâu

Buồn vui cùng bóng áo nâu sớm chiều


Hạn mùa rổ rá đăm chiêu

Mớ rau bé tẹo đặt điều ấm no

Ngô cười thế chỗ gạo vo

Dễ đâu hiểu hết thơm tho cuộc đời


Đi qua lằng lặng kiếp người

Buông lơi tần tảo mẹ ngồi nghỉ tay

Đường cày nâng cánh cò bay

Lúa đi hết kiếp chưa hay chân trời


Gối đầu lên những buồn vui

Dăm thanh gỗ ghép nói cười cùng quê

Không đi cũng có nơi về

Nước trong sạch gội đê mê cả chiều



Nắng quê


Điệu lý uốn cong cầu dải yếm

Mai ta về làm nắng quê ta

Để nghe tiếng mẹ hò thương mến

Sông vẫn làm dâu bến quê nhà


Khói rạ đốt đồng say mây trắng

Hoàng hôn đỏng đảnh nụ môi chiều

Ta về làm khách ngày thơ ấu

Vẳng tiếng chim gù trêu gió hiu


Tóc em đen nhánh ngày con gái

Tha thướt hương cau rụng trắng mùa

Mai biết tơ đời xanh biếc mãi

Hay buồn xếp lá những đêm mưa


Sáng loang chầm chậm vầng sương sớm

Mẹ gánh lo toan trĩu tiếng gà

Đậu đỗ thương mùa con nước lớn

Nhọc nhằn líu kíu bước chợ xa


Thuở nhỏ ta thèm nghe tiếng dế

( Thèm nghe tiếng dế lửa mồ côi )

Lớn đau rứt ruột ngày xa mẹ

Thương nhớ riêng ta một khoảng trời !



Một ngày của nhà nông


Hình như trong gió thu về

Heo may còn dỗi tiếng ve đang thì

Cành cao lồng bóng cỏ thi

Hân hoan rót tiếng hoạ mi xuống làng


Rộng đồng thoả gió lang thang

Nắm níu nhau sóng lúa vàng về đâu

Đong đưa mùa gặt lưng trâu

Về bên bếp ấm làm dâu mọi nhà


Tiếng cười vỡ tổ bay xa

Mắt tình hào phóng trông ra liếc vào

Xinh em muối cũng ngọt ngào

Cay gừng cho thoả

Gian lao sá gì


Chiều đi khép cửa đôi mi

Hương đồng gió nội thầm thì môi ngoan

Đêm thơm cởi cúc địa đàng

Ngày nông vất vả theo tàn tro bay



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 07.8.2015.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004