Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới










DÃ QUỲ PHỐ NÚI


Gom rét gửi

Dã quỳ bung nở rộ

Chiều cao nguyên

Mây xám phủ ngang trời
Đàn chim lẻ lạc bầy

Tung cánh vội

Cành cây khô

Thương chiếc lá vừa rơi

Khách lạ nao lòng

Nghe lời cuốc gọi

Bờ tre ru nhịp võng

Điệu ca dao

Gió lùa tóc

Tung áo choàng chấp chới

Khăn len choàng hờ hững

Chạm hồn đau

Người về núi

Nhặt câu thơ chiều muộn

Phả bàn tay

Buốt lạnh gió lang thang

Ngày lần lựa

Đi qua miền nhung nhớ

Tháng mười hai

Nhức nhối

Dã quỳ vàng ./



CẢM THU


Bên hiên mùa chiếc lá vàng rơi vội

Trời vào thu …tiếc nuối một khoảng đời

Ta dò dẫm đi trên đường đơn độc

Ngã ba nào …lối rẽ để rong chơi ..?


Trong giọt đắng ta nghe hồn mặn chát

Chuốc vào lòng men rượu tái tê say

Chân lỡ bước trên vũng buồn hoang phế

Có còn chăng chút nắng để hong khô …?


Một vần thơ khắc khoải chốn sương mù

Trăn trối lại dư âm sầu vạn thủa

Mai ra đi …biết ai còn nhung nhớ ?

Gởi chút tình theo cánh gió phiêu du …../



CHỢ QUÊ


Nhiều năm xa xứ không về

Nhớ đôi quang gánh

Xóm đê ,chợ làng

Nhớ bắp ngô nướng,lạc rang

Nhớ củ ấu luộc

Khoai lang hấp gừng

Nhớ phong bánh dẻo cuộn thừng

Nhớ mẹt bánh phỏng

Thơm lừng hương bay

Nhớ tô bún ốc thật cay

Nhớ khuông chợ nhỏ

Vọng đầy tiếng vang

Chiều nay xuân lớm chớm sang

Lòng chùng buông

Mắt xốn xang khói trầm

Quê nghèo mưa bão bao lần

Bấy nhiêu cay cực

Khó khăn chất chồng

Cầu mong xuân mới tươi hồng

Xua tan giá lạnh

Trời đông quê nghèo



CHỢ TÌNH KHAU VAI


Rộn ràng phiên chợ Khau Vai

Dập dìu thổ cẩm nối dài dốc cao

Hẹn nhau sli lượn ngọt ngào

Quả Còn bay bổng mắt trao sóng tình

Say men rượu nếp thơm lừng

Xôi màu tím Cẩm ,người dưng nặng lòng

Váy Mèo thon thả lưng ong

Mắt đen lúng liếng ,môi hồng thắm duyên

Người đông từ khắp vùng miền

Xa xôi cũng nhớ đến phiên chợ tình

Bán mua cột chỉ hai mình

Chợ tan ,tay nắm rưng rưng ….nghẹn lời …../..



BẤT CHỢT BIỂN


Một chiều về bên biển

Hanh hao màu nắng khan

Ngác ngơ tìm đây đó

Đôi mắt nào quen thân


Dẫu chưa lần gặp mặt

Qua sóng từ xa xôi

Chớm nghe lòng bối rối

Dường như tình rơi … rơi…


Bất ngờ đêm hội ngộ

Nồng nàn đôi mắt ai

Cháy nửa hồn sương gió

Câu thơ len ngọt ngào


Bình minh hồng trên biển

Bước chân trần sóng đôi

Sóng cồn lên thao thiết

Nhịp tim reo bồi hồi


Mai … em về lại núi

Biển bỗng buồn … rưng rưng …



TIỄN BƯỚC CỎ HOA


Có người về núi

Tháng mười

Cỏ xanh mơn mởn

Nụ cười dâng hương

Dã quỳ vàng lối

Bên đường

Bước chân lữ khách viễn phương

Ngập ngừng

Sương rơi

Đẫm phiến lá rừng

Khép mi ướt nhớ

Rưng rưng

Tạ từ


Dã quỳ khoác áo

Tương tư

Tiễn người rớt vội câu thơ

Giữa chừng …/



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ LâmĐồng ngày 07.8.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004