Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











MẸ ƠI!


Chúng con sinh ra

bên những dòng sông ­­­- máu trái đất

lọc nguồn sữa mẹ

chấp chới cánh cò trong câu quan họ

con mang theo khắp chiến trường.


Lau nước mắt tiễn con ra trận

hạt gạo cắn đôi nuôi con đánh giặc

góa bụa, đói nghèo bấm bụng chờ con

đất nước thanh bình ai còn ai mất

Tượng đài nào tả hết nỗi đau?


Lòng mẹ như dòng sông ấy

tháng năm chảy xiết buồn đau

thoảng chút sóng reo nhờ cơn gió đẩy

hững hờ qua sông ai biết sông đau!


7-2015.



ĐƯỜNG GIAO LIÊN


Đi trăm vạn nẻo đường

Nghỉ chân nhiều “ bãi khách”(*)

Theo tiếng gọi chiến trường

Người giao liên biết cách.


Vượt núi cao, sông rộng

Đường sạn đạo, thang dây

Mũ tai bèo, dép lốp

Quân ta bước trong mây.


Cầu “ khỉ” nối bờ suối

Nứa kết mảng sang sông

Khi gùi đạn, cõng muối

Lúc cáng thương trên đồng...


Nghỉ chân trên đỉnh dốc

Ôm hôn ngọn gió lành

Chia nhau ngụm nước suối

Thác đổ tràn thung xanh.


Khi băng qua lửa đạn

Bạn sốt rét dìu nhau

Vai tê, chân phồng rộp...

Chúng tôi “ đi bằng đầu!”


(*) Nơi trú quân ở các trạm giao liên thời chống Mĩ.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ThanhHóa ngày 06.8.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004