Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











Biển trong lòng Tổ quốc



Khi biển quê hương chập chờn bóng giặc

Đất nước như con thuyền trước bão tố phong ba

Trăm triệu trái tim

Trăm triệu bàn tay siết chặt

Hoá luỹ thép tường gang gìn giữ sơn hà


Sóng tiếp sóng đưa người đi giữ nước

Sóng nhấn chìm bao tham vọng xâm lăng

Một tấc biển quê hương cũng không thể nào mất được

Mỗi người lính kiên trung là một cọc nhọn Bạch Đằng


Máu loang đỏ ngàn năm trận mạc

Bao lớp trai hùng vì nước hy sinh

Bước tiếp bước kề vai Sát Thát

Cờ Tổ quốc tung bay trên nóc hoà bình


Người giữ biển mãi đi về phía biển

Nắng Trường Sa thầm thĩ gọi Hoàng Sa

Gió ơi gió xua mây chàm xâm lấn

Để sáng trong một dải sơn hà


Thuyền đến đảo mang tình quê lên đảo

Cha gửi cho con nhiệt huyết Tiên Rồng

Dù mộ sóng chẳng bao giờ áo não

Bất khuất quật cường dòng giống Lạc Long


Người giữ đảo đã hoá thân thành đảo

Siết chặt tay che chắn Gạc Ma

Cờ Tổ quốc vẫn bay trên vòng tròn máu

Bất tử mãi các anh ơi vì nước vì nhà


Sóng sẽ dập vùi đoàn quân cướp nước

Sóng chắn che bờ cõi ba miền

Sóng tiếp sóng hùng anh bất khuất

Độc lập vẹn toàn Tổ quốc thiêng liêng

.


Tình quê - Tình mẹ



Mùa màng tất bật hai vai

Đủng đa đỉnh thằng nài con trâu

Xôn xao quang thúng qua cầu

Nếp thơm cởi cúc làm dâu mọi nhà


Tiếng cười ngồi chật chiếu hoa

Khép ngày đồng lại

Mở ra tình làng

Con rô no lửa óng vàng

Vui ngang miệng chén khẽ khàng đưa cay


Đói no vét đáy lưỡi cày

Mênh mông bát ngát lúa vây chân trời

Ngả lưng về phía thảnh thơi

Vẳng nghe lời mẹ ru hời xửa xưa


Vì đời chi quản nắng mưa

Dẫu chưa đẹp áo vẫn thừa ơn cơm

Công nào bằng được rạ rơm

Mục hoai về đất thảo thơm dâng đời

.


Đừng tự đánh mất mình



Có thể không mất lời vẫn có được tình yêu

Nhưng sẽ mất cả đời để ngẫm suy chiêm nghiệm

Cái ta thích luôn mãi hoài tìm kiếm

Có thể chẳng được gì dù sắp hết trăm năm


Đừng đánh mất mình để giữ tri âm

Lời chân thật luôn nhận về oán thán

Có thể suốt đời không hề có bạn

Bạn thâm tình chung chí biết tìm đâu


Có thể dòng sông không thật sự sâu

Nhưng chắc chắn nhiều bất ngờ trắc trở

Đừng vọng động khi còn lo sợ

Cứu cánh cho ta đâu phải là mình


Có thể không tiền vẫn hoan hỷ an sinh

Nhưng sẽ buồn đau ngẫm suy quá khứ

Lành dữ ẩn tàng trong mênh mông chiết tự

Một chữ tâm thôi đủ đau đáu một đời


Hạnh phúc cho ta là hạnh phúc cho người

Giọt máu nhỏ chứa bao điều vĩ đại

Qua bốn ngàn năm vẫn còn tồn tại

Khí phách anh hào bất khuất của tổ tiên


Không hận thù có thể sẽ bình yên

Nhưng không thể bởi giặc thường hung ác

Đừng khuất phục nhé con Hồng cháu Lạc

Đất mẹ thiêng liêng sống chết giữ gìn



Bốn ngàn năm Tổ quốc trên vai



Ngàn năm trước

Mẹ lên rừng

Cha xuống biển

Ngàn năm sau con “ cắm đảo ” trường kỳ

Khi biển quê hương chập chờn bóng giặc

Những đoàn tàu tiếp nối chở quân đi


Ngàn năm trước

Cha treo xâm lăng lên cọc nhọn

Bạc Đằng Giang hừng hực thế công

Mưu lược tài hoa giặc thù khiếp đảm

Mộng bá quyền tan tác Nguyên Mông


Thương đất mẹ oằn mình trong giông bão

Bao chàng trai vì nước đã quên mình

Hóa súng thép giữ ba ngàn hòn đảo

Hóa dòng dầu cho Tổ quốc phồn vinh


Xếp xương máu ông cha thành đất nước

Qua bốn ngàn năm mẹ vẫn đau lòng

Mất mát hy sinh làm sao tính được

Trúc tre hiền cũng hoá giáo hoá chông


Giặc đến nhà đàn bà xung trận

Một đường gươm quét sạch oai thù

Một viên đạn chứa trăm ngàn oán hận

Năm mươi triệu cuộc đời sẵn sàng hoá vọng phu


Lúa vẫn trổ trên cánh đồng đơn chiếc

Phía tương lai mãi sáng ánh mặt trời

Vì đất nước xác thân này đâu tiếc

Sá gì…đầu đội cỏ…ai ơi


Ngàn năm trước cũng mưa nguồn chớp bể

Ngàn năm sau vẫn chớp bể mưa nguồn

Thương tích đạn bom làm sao xiết kể

Hỡi ai người không một giọt lệ tuôn


Thương đất nước cheo leo ba ngàn đảo

Máu dân lành đã thắm đỏ biển khơi

Hồn tiên liệt lênh đênh trên sóng

Hoàng Sa buồn gọi Gạc Ma ơi


Thương sóng dữ mà thuyền ngư bé nhỏ

Đời vạn chài treo sợi chỉ mỏng manh

Bát cơm đang ăn giặc thù hất đổ

Đêm chẳng phong ba thuyền vẫn vỡ tan tành


Con cá con tôm làm thèm thuồng kẻ cướp

Biển bạc rừng vàng rỏ dãi lòng tham

Vẫn đứng thẳng bước qua thời Bắc thuộc

Lằn roi thù đau mấy ngàn năm


Ngàn năm trước cũng tử sinh trận mạc

Ngàn năm sau cũng mất mát tật nguyền

Trước giặc thù chưa bao giờ khuất phục

Dải chiến hào hình chữ S vẫn nguyên



Tổ quốc nơi đầu sóng



Chẳng thể nào nói hết yêu thương

Một tấc đảo đổi biết bao là máu

Vì quê hương kiên cường chiến đấu

Đạn vạch đường đốt cháy mọi lòng tham


Dải chiến hào vắt qua bốn nghìn năm

Thương lắm đất nước ơi triền miên khói lửa

Hình bóng mẹ chờ chồng tựa cửa

Tóc buồn…búi lại thời xanh


Mưa nắng chung che tấm áo rách lành

Con khôn lớn từ tay bồng tay bế

Núm ruột mẹ đầu non cuối bể

Đất nước này hạt cát cũng anh linh


Mộ sóng nhấp nhô dẫn lối hành trình

Máu đổ xương phơi nên đảo chìm đảo nổi

Vất vả gian lao cha truyền con nối

Giữ yên đất này súng chắc trong tay


Con hoá thiên thu mẹ đợi đêm ngày

Thịt sét xương dâu dàu dàu mộ gió

Chạm vào cát là chạm vào con đó

Chạm vào da thịt Việt Nam


Hoàng Sa ơi…mẹ đợi…dẫu trăm năm

Núm ruột mẹ làm sao mà chia cắt

Một tấc đất chẳng bao giờ để mất

Lỗi đạo tổ tiên

Lỗi đạo giống nòi


Cắm chốt biên cương giữ biển canh trời

Vì đất mẹ lấy thân làm lá chắn

Vì Tổ quốc vùi thân vào biển mặn

Bao cuộc đời đã hoá núi sông



Đất nước



Qua gian khó tảo tần mới chạm được niềm vui

Các con ra bưng chưa bao giờ mẹ khóc

Các con gian lao

Mẹ dãi dầu khó nhọc

Chinh chiến hơn nhau ở chỗ trường kỳ


Hũ gạo nuôi quân hết vơi lại đầy

Các con đói

Mẹ no bằng nước mắt

Áo mẹ vá bằng tình yêu Tổ quốc

Võng tăng con dệt cả quê nhà


Gửi con chiếc đài để con thuộc làu khúc Tiến quân ca

Oanh liệt nhất thế gian vẫn là người lính

Với non sông một lòng kiên định

Thà làm quỷ nước Nam….”


Các con thừa vất vả nguy nan

Quê lại thiếu đường cày trai tráng

Hoa không thắm trên ruộng cằn hạn hán

Xuân sắp tàn nhưng đâu thể sống nhanh


Vẫn đội nắng mưa trên chiếc nón rộng vành

Vẫn tải đạn tiếp lương theo hành trình thầm lặng

Đường mẹ đi có bao giờ bằng phẳng

Đích hoà bình vời vợi tầm tay


Máu đổ xương phơi trên mặt tháng ngày

Dáng chinh phụ vẫn mỏi mòn chờ đợi

Son sắt thuỷ chung tạc vào đá núi

Trọn tình trọn nghĩa phu thê


Mong đói nghèo đừng ở lại với quê

Và tiếng súng nào cũng là tiếng đầu tiên con bắn

Trường Sơn đảo xa hiên ngang đứng thẳng

Ngực chắn che Tổ quốc anh hùng


Bước chân các con đã dài hơn vó ngựa Quang Trung

Nối đảo vào đất liền bằng chuyến tàu không số

Nối bất khuất kiên trung vào hùng anh tiên tổ

Nối Bắc Trung Nam vào với muôn đời


Lúa vàng đồng

Quê ấm nụ cười tươi

Lời mẹ ru thắm tình yêu đất nước

Cánh diều tuổi thơ bay trong mơ ước

Trường lớp khang trang thoả dạ thầy trò


Ngày xinh tươi bên tiếng hát câu hò

Vất vả gian lao dần dần khép lại

Máy móc thay người ươm gieo cày ải

Phố tăng tầng

Đêm sáng rực đèn hoa


Có vạn con đường từ cửa lớp đi ra

Có triệu phát minh vì dân vì nước

Dắt dìu nhau tiến lên phía trước

Sung túc mạnh giàu san sẻ khắp quê hương


Mở cửa tâm tình đón nhận yêu thương

Đây tiếng trùng dương

Kia lời sóng bể

Một tấc đảo cắt lìa

Trăm triệu trái tim đau xé

Hoàng Sa, Gạc Ma không thể tách rời


Độc lập tự do

Đổi bằng xương máu bao người

Quyết chí giữ gìn…toàn dân nước Việt

Chết cho non sông mãi hoài oanh liệt

Bao cuộc đời đã hoá gương soi




Biển, em & tình yêu



Đến biển rồi nhìn đâu cũng thấy yêu

Mỗi con sóng chứa bao điều mới lạ

Phút chao lòng hoá thành mây trắng xoá

Hoá súng gươm dựng luỹ xây thành


Biển thương ai biển cố giữ dành

Bao nắng đẹp bao mây hiền trong áo

Cả một vườn xuân kỳ hoa dị thảo

Vui mở lòng ra nhận hết yêu thương


Mây bình minh đã chín phía hoàng hôn

Nỗi nhớ xôn xao hướng về đất mẹ

Lính đảo quen âm thầm lặng lẽ

Chạnh thương chiều khản tiếng gọi trăng lên


Biển như anh cũng có cuộc đời riêng

Cũng tần tảo theo ngày đêm khép mở

Cũng vất vả hướng cánh buồm ngược gió

Cũng thương đau khi mất mát nổi chìm


Yêu biển càng yêu màu mắt em

Vẫn rất lạ như lần em hờn dỗi

Vẫn son sắt như tình em chờ đợi

Sẽ ra sao nếu thiếu biển một ngày

.


Người lính già & chiến trường xưa



Trở lại chiến trường tôi như lính tân binh

Răm rắp thực thi đội hình nghiêm nghỉ

Không quân phục tôi vẫn là chiến sĩ

Sáng rực mười lời thề danh dự thiêng liêng


Tôi - người lính già – đặc biệt nhất hàng quân

Chiếc mũ tai bèo đã sẫm màu chinh chiến

Đem cả Trường Sơn về cùng với biển

Ba lô đầy ắp chuyện hiểm nguy còn mất một thời


Mấy mươi năm từ giã chiến trường rồi

Trước lính trẻ thấy mình như cũng trẻ

Cũng vác nước lên chốt cao

Cũng lặt rau nhóm lửa

Hạt cơm giữa nghìn trùng nở từ mồ hôi


Tếu táo hết ga để thoả những câu cười

Đây binh nhì nhưng sĩ quan phải gọi là anh đó nhé

Binh nhì thuở sĩ quan còn ê a bập bẹ

Thuở bài học đầu đời là bú vú mẹ chưa thông


Thuở chiếc mũ tai bèo che chắn cả Miền Đông

Chặn giặc phía Nam

Ngăn thù phía Bắc

Một tấc đất tổ tiên không thể nào để mất

Mãi hoài xinh đẹp Trường Sa


Biển đảo quê hương luôn phải là nhà

Đã là lính đến nơi đâu cũng lính

Chắc tay súng vững vàng kiên định

Trước kẻ thù chẳng bao giờ khuất phục lính ơi



Giận hờn



Giận hờn ngăn giữa hai nhà

Chum tương tức tưởi vại cà xót đau

Vói tay bầu bí níu nhau

Lao xao mây gió bắc cầu cho mưa


Không em nên thấy mình thừa

Bát canh đăng đắng dẫu cua ngọt lừ

Rạ rơm thắc thỏm ưu tư

Tìm qua ngọn khói thực hư tro tàn

Ước gì giậu đổ bìm sang

Nhớ thương thôi khuyết

Nhỡ nhàng thôi đau


Rợp trời tháng bảy mưa ngâu

Buồn giao con mắt gửi sầu trao thương

Không em mộng hoá bình thường

Xuân muôn năm cũ vẫn hương đầu đời

.


Tiễn xuân qua dấu chân tròn



Tay cày nắm níu con trâu

Quẹo quanh ngang dọc

Buốt đau cánh đồng

Thương đàn cò trắng như bông

Lom khom tần tảo gánh gồng nước non


Tiễn xuân qua dấu chân tròn

Giảm nghèo nhưng vẫn phải còn lẻ loi

Ngọt bùi do củ do khoai

Mùa màng chưa trả đã vay mùa màng


Cõi thiêng ghẹo cõi hồng nhan

Một ngày vừa đủ gian nan một ngày

Bếp kiềng thoả khói rơm cay

Chiều vơi cho nhớ thương đầy mắt xưa


Trăng rơi trên cỏ giao mùa

Thèm nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

Mắt sao nháy phía chiến trường

Chừng nghe văng vẳng lời thương năm nào




Lúa theo chân lúa



Cỏ lồng ngậm hạt phèn chua

Cố qua không hết những mùa gian lao

Úp niêu bụng dạ cồn cào

Cái chày cái cối lao xao kiếm tìm


Ấm no cứ mãi lặng im

Mặc cho mùa vụ nổi chìm điêu linh

Vì nhau nên mới được mình

Hân hoan rêu cỏ chung tình đất đai


Ruộng sâu đắp một thời trai

Lúa theo chân lúa hoài thai mùa màng

Sướng vui bù lúc gian nan

Gốc quê gắng giữ tình làng gắng chăm


Ngọt ngào chia sớt trăm năm

Đói no chung thuỷ sắt cầm cùng quê

Đi đâu rồi cũng quay về

Nguyện làm hạt bụi của quê mới là

.


Mẫu tử tình thâm



Học hói trán hiểu chưa thông tiếng mẹ

Đi suốt đời chẳng hết khúc ca dao

Dẫu bạc tóc con vẫn là tấm bé

Trời đất mênh mông chẳng lối đi nào


Thăm thẳm bao la ơn sinh thành dưỡng dục

Một nắng hai sương nặng trĩu vai gầy

Tấm áo nâu nu bạc nhàu vinh nhục

Bữa cơm nghèo đủ vị đắng cay


Đi trọn kiếp chẳng kịp câu hò điệu ví

Học suốt đời không hiểu hết ơn mẹ cha

Phú quý lợi danh biến ta thành vị kỷ

Bước ta đi có ánh mắt mẹ cha già


So khắp thế gian công lao nào hơn mẹ

Mang nặng đẻ đau tạo dựng hình hài

Ta khôn lớn từ những điều nhỏ bé

Bên ướt mẹ nằm…ta cơm búng…mẹ sắn khoai


Xin dừng bước về quỳ bên gối mẹ

Trả lại sân si tất cả lỗi lầm

Dẫu võng lọng xênh xang cũng đừng làm khác thế

Đã là người đâu thể thiếu nhân tâm



Chợ Làng



Chợ làng lổn ngổn thúng quang

Xinh câu chào hỏi

Đẹp ngàn lời rao

Thơm hương đồng nội ngọt ngào

Chưa tang tảng sáng đã lao xao người


Chợ làng giòn rụm rau tươi

Thừa câu nhân ngãi

Thiếu lời đẩy đưa

Bốn mùa dầu dãi nắng mưa

Cá tôm đợi mẹ hờn trưa trách chiều


Bước qua từng ngưỡng đói nghèo

Cải dưa ém mặn

Đậu đèo ém tương

Người đi từ buổi gió sương

Hồn quê rười rượi nhớ thương chợ làng

.


Mẹ và con gái



Cha nằm dưới tiếng mưa thu

Võng ghi vào nhớ lời ru ngày nào

Con tằm đứt ruột rứt nhau

Để em tha thướt trong màu lụa non


Xuân đi theo lối đường tròn

Mẹ đi theo nỗi nhớ con nhớ chồng

Mồ hôi xước mặt lá dong

Chắt chiu hạt nếp gói trong bốn mùa


Ngọt thơm qua lúc chát chua

Ấm nồng qua lúc gió mưa bão bùng

Xuân về vũ trụ về cùng

Đắng cay mẹ giấu vào trong miếng trầu


Đũa vàng lẫn lộn mâm thau

Dò la củi lửa thêm đau lòng vàng

Rộng sao bằng miệng thế gian

Áo nào che được lỡ làng…con ơi !


Chưa đi cuối đất cùng trời

Biết làm sao hết thói đời nhớp nhơ

Tròng trành thuyền thực bến mơ

Nón không quai…

Buộc dại khờ vào đâu..?

.


Cô hàng bún



Nhìn thôi…

Cũng đã thấy ngon

Chưa ăn

Nếm tiếng cười giòn đã phê

Môi hồng ửng cả chợ quê

Than hoa vắt mỡ cá trê

Gọi mời !


Trắng phau phau

Sợi bún tươi

Mắm nêm đâu dám mở lời chào xuân

Ớt sừng bẹo má bồ quân

Hành hương xà lách chen chân rau mùi


Hớp hồn nhà khó…

Ấy ơi !

Con tim lạc nhịp mất rồi còn đâu

Chờ làm sao tới…kiếp sau

Van em

Cởi yếm bắc cầu anh sang.



Ơn rừng



Hoà bình về với người thương

Với đồng đất bạc

Với nương đồi cằn

Thu gom vất vả nhọc nhằn

Trải ra cho khắp cho bằng đất đai


Xếp thời ngang dọc trẻ trai

Vượt nghèo bám lấy đôi vai đất đồng

Ngát thơm hạt lúa Tiên Rồng

Niêu cơm xã tắc ấm lòng tứ phương


Đã thừa dầu dãi nắng sương

Sá chi khôn dại nhiễu nhương dập vùi

Mặc ai toan tính với đời

Thiệt thua vẫn nở nụ cười thong dong


Nửa đời nam bắc tây đông

Phá bao thế giặc vẫn không thấy mình

Giờ về phủ trọc thành xanh

Trả ơn cho núi những cành nguỵ trang



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 20.7.2015.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004