Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
tranh của họa sĩ Đỗ Duy Tuấn (Huế)












CHỌN AI RẤT HUẾ MANG HỒN ÁO



Có phải em về? Hay mơ chăng

Xa xa trắng bướm nắng lụa hồng

Gió mây ve vản lùa tung cánh

Đôi làn áo lượn trong mắt trong


Theo gió Em về “Đó” phải không?

Mây nâng

Xô dạt cả trời hồng

Lẽ nào

Khéo gói mây trong áo

Rồi đem thả gió thật đó chăng


Ừ phải đêm qua ngắm nghe trăng

Chọn Ai ? Rất Huế nơi cung hằng

Đoan trang – khéo gói hồn trong áo

Dịu dàng thầm lặng nét Đông phương



TƠ VƯƠNG



Tơ anh rải

Kín đường vào lớp học

Vướng chân em

Lòng thơm dạ bồi hồi

Tay muốn gỡ

Nhưng lòng em chẳng nỡ

Bởi vì Anh

Em ưu ái vết thương côi


Nắng vàng đổ bóng chiều hiu hắt quá

Mái đỏ trường xưa tóc lá thu bay

Vắng tiếng nô đùa lặng bãi sân chơi

Hồn nhiên tan vỡ theo ngày ấy

Còn nỗi bâng khuâng vướng gót hài


Anh thầm nhớ hay anh cố quên

Con đường xưa trơ tím dáng thệ nguyền

Lủi thủi sớm chiều hai mùa mưa nắng

Buồn không tên với nỗi lòng thầm lặng

Níu nỗi chờ về bến cũ thuyền quyên

Lá rụng vàng

Vờn theo cơn gió thoảng

Cánh Tú Cầu quay tít giữa trời xanh

Nắng phớt hồng làm mắt em long lanh

Thầm nguyện ước

Trả trời xanh cho mây trắng

Thuyền viễn xứ

Hẹn ngày về cố quận

Cố nhân ơi!

Vạn kỷ nỗi niềm riêng.



NGHĨA ĐOẠN TRƯỜNG



Sẵn tình há dễ thoả thuê

Lắm tài mấy kẻ đề huề dọc ngang

(Nguyên Thanh Tình Sử)


Chúng mình là ai – chẳng Ai biết

Đang là cuộc tình nóng

Còn có quyền hơn thiệt trên những nỗi buồn vui


Cuộc đời vốn hữu hạn

Có chi phải ngậm ngùi

Bởi lòng người vô hạn giữa đêm đen

Ân tình thêm tủi phận người xót đau


Sống thật đẹp

Như chưa hề được sống đẹp

Nhỡ không còn nhau

Mai sau

Mộng đời đỡ đau nơi mồ lạnh


Sau cơn mưa trời sẽ tạnh

Sáng sủa hơn trước những vụn vặt rối ren

Nên Đoạn trường chưa hẵn

Lắm tài tình

Không được thoả thuê trọn vẹn



Mà nghĩa là hổ thẹn

Bao ngã chuốt tự xô

Thế gian đủ sắc màu điểm tô

Qua những cặp kính màu cứ mãi ngây ngô?

Hay em vờ không biết

Trong chớm nở đã nhú mầm ly biệt

Nơi tin yêu đã gợn sóng nghi ngờ

Ngay nụ cười là thứ nước mắt khô

Cuộc đời là thế

Đam mê – Chiếm đoạt – rồi Chê chán


Dù nhìn đời dưới những cặp kính màu trong sáng

Vẫn rơi vào hữu hạn vô thường

Tình yêu là khói sương

Lấy đâu ra trọn vẹn


Ngay ghế đá công viên này!

Chúng mình thường hò hẹn

Cũng là nơi hẹn hò bao đôi lứa đã chia xa

Mai đây đến lượt chúng ta

Như bao nỗi đời mãi nhạt mờ nơi cõi tối

Để ngàn ngàn năm trước dẫn lối vạn kỷ sau

Sóng triều nối tiếp xô nhau

Những giọt lệ đau buồn bã

Vơi đầy – đầy vơi nơi bể cả

Hoà làm một

Lại trở về gột sạch bao vết loét chúng sinh

Trong đó có cả chúng mình

Theo dòng xoáy lênh đênh về cõi chết


Mai kia những đôi tình nhân ngồi đây

Nào ai biết

Chúng mình từng có mặt nơi nầy

Đã cháy lòng

Đong đầy “một thời để yêu để chết”


Thời gian vô tình xoá sạch bao dấu vết

Như chưa một lần chúng mình từng sinh ra

Như đã xoá hết những kẻ ngồi trước ta

Với bao cám cảnh chia xa

Ngoảnh tiếc bờ hò hẹn

Khắc khoải vò xé nỗi đau về niềm trọn vẹn

Trước khi về với sương khói ảo hư


Em ơi!

Không phải Ai thất tình

Cũng làm nên thi sĩ


Nhưng với Ái tình – chưa lần ngã quị

Hồn thơ? Thử hỏi lượm nơi đâu


Trãi nghiệm đời từng cay đắng xót đau

Nhắc đến chuyện Bể Dâu mà ngán ngẫm


Thời gian vốn vô tình

Luật cuộc đời lại ưa sòng phẳng


Từng tan vỡ mới hiểu cái đắng cay buồn sầu

Thử hỏi

Đoạn trường không có?

Được mấy Ai không qua cầu

Mà lại thấy hay


Thôi em đừng hỏi

Phải bù đắp gì đây cho niềm nỗi riêng tây

Trong cảnh dày duyên mỏng nợ

Cái vẹn trọn nói với em đây

Đừng vì trở trắc mà dưa dây luỵ buồn


Hãy giữ nơi nhau một chút hương

Nhỡ mai cần? còn chút vốn

Để mà quên nhớ

Để ghét

Để tiếc thương

Còn hơn sống như một thi hài biết thở.



LỮ HÀNH



Ta được sống - hoang sơ như thảo mộc

Ta biết thêm - quãng ngắn của thế gian

Ta biết yêu – cái chết đến vô vàn

Tha nhân đó - vẫn ngàn trùng xa cách

Thế gian đời – loài người luôn bí mật

Độc thoại này – hờ hững đến ngàn sau.



EM MÀ GIẬN



Em mà giận

Lừ đừ ưa biếng học

Kiến thức em sẽ ngưng đơm bông nẩy lộc

Chết anh rồi. Đâu còn ai nữa

Để hiểu thấu lời ngọc trong thơ anh

Trên đời này không lên báo. Lại giấu quanh

Còn khờ khạo giao em làm biên tập


Thiệt thòi về ai

Sao anh vẫn cố chấp

Em đã cấm anh rồi

Còn đề cập nữa mà chi

Em mà giận

Đâu hứng thú như mọi khi

Để duyệt bài anh nữa

Anh chỉ còn đem vào rừng sâu nổi lửa

Gào thật to. Đọc thật lớn cho khỉ vượn nghe

Hay hoá thân làm chú ve

Nỉ non rỉ rả suốt mùa hè

Cũng chưa hẳn

Giun dế thèm nghe

Để sẻ chia niềm cô độc


Anh chỉ còn là một chàng nghệ sĩ ngốc

Nếu chưa biết xin lỗi

Và dỗ ngọt em.



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 20.7.2015 theo nguyên bản tác giả do nữ thi sĩ Hồng Vinh chuyển từ NhaTrang .



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004